Thơ Montréal

Thơ Montréal – “Những bài thơ không tựa” Trịnh Công Sơn viết ở Canada vào năm 1992.

21.04.1992

Đường xa mỏng mộng vô thường
Trái tim chợt tỉnh tôi nhường nhịn tôị

Đưa em một nửa lên đường
Nửa kia còn lại nỗi buồn quẩn quanh
Mùa Xuân phố bội bạc tình
Bước chân phiền não một mình ta hay

22.04.1992

Ở đây nếu ở trăm năm
Xa em tôi có hàng trăm nỗi buồn
Ở đây nếu ở đây luôn
Xa em tôi sẽ hồn nhiên ngậm ngùị

11.04.1992

Chỗ em ngồi ngày xưa còn ấm lắm
Anh gối lên và ngủ một giấc dài
Em có hiểu đời cho em là mộng
Để anh về cứ tưởng một là hai

Mặc đời ô trược vừa qua
Tấm thân nhỏ nhặt người la mắng người 
Buồn phiền vỡ mộng đường dài
Ta xin một góc ta ngồi với ta

— 

Em đi tuyết đổ 
Bàng hoàng tuyết rơi
Mùa xuân tuyết khổ
Lá cỏ ngậm ngùi

Em đi nho nhỏ
Giữa mùa tuyết bay
Ta đi vô độ 
Giữa mùa tuyết say 

Tim ta vò võ
Tuyết trở mặt rồi 
Mùa xuân năm ấy
Mùa xuân năm này 

Hồn ta bỏ ngỏ
Ai nào ai hay

— 

Nắng trở, mưa trở, trời trở tuyết 
Ngày ấy xa rồi em đi đâu
Đi đâu về đâu em hời hỡi 
Ơi hởi em là giọt tuyết đau 

Giọt tuyết đau ơi hỡi em là mộng 
Là mộng bây giờ cho mãi sau 
Giọt tuyết mai sau em là khói
Là khói nhưng là là mãi mãi 

Em là khói ấy mà chưa phải
Một đốm nhang đèn thức đêm sâu 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *