Danh ca Khánh Ly: Có lời đồn kinh hãi hơn cái chết

Khánh Ly từng nhận nhiều tin đồn mà bà cho rằng còn kinh hãi hơn cái chết, ví như đồn bà có nhiều chồng và 5 đám cưới rình rang.

– Mới đây, Khánh Ly bị đồn đã chết, trong đời đã bao lần bà đối diện với những chuyện này?

– Đúng là tôi nhiều lần bị đồn qua đời. Có lần, bạn thân tới nhà, gõ cửa hỏi các con tôi: Xác mẹ đưa về chưa? Tội nghiệp các con của tôi, tụi nhỏ ngây thơ lắm. Khóc mãi.

Lần gần đây nhất cũng khiến người yêu mến tôi xôn xao. Họ gọi điện nhiều lắm. Nhưng tôi có thói quen không nghe điện thoại ở nhà nhiều, phải là số quen lắm tôi mới nghe.

Tôi cũng luôn nói với bạn bè, quý tôi tới chơi chứ đừng mang chuyện không hay của nhà khác vào nhà tôi vì tôi không nghe chuyện ngoài đường. Bởi lẽ đó, khi gọi điện thoại không nghe, khi không đến nhà thì tin đồn tôi qua đời càng lan rộng.

– Lời đồn ác ý ấy ảnh hưởng tới bà như thế nào?

Tôi buồn! Thực sự những lời đồn đó làm cho đời sống của mình không được vui. Còn có cả lời đồn tôi có mấy ông chồng và 5 đám cưới, thật buồn cười, tôi tìm hoài mà không ra ông thứ 4 lấy đâu ra 5 đám cưới nhỉ?…

Tôi thấy nhiều lời đồn kinh hãi, nhất là facebook bây giờ, thông tin lan rộng lắm. Đúng là “hiện đại, hại điện”. Sao giờ người ta mong bất hạnh đến với người khác nhiều thế. Nhiều người dễ tin vào lời đồn thế nhỉ.

Tôi thực sự không hiểu, hay tôi già quá rồi! Hay những người đồn đó họ thấy bất hạnh của người khác là niềm vui cho mình, họ phải sống như thế mới thấy thoải mái khi tồn tại ở đời sống này. Giờ tôi nghĩ, nếu ai mong cho tôi chết, là người ta chúc phúc cho tôi đó. Thế, cho nhẹ đi.

Danh ca Khánh Ly: Có lời đồn kinh hãi hơn cái chết

– Ở tuổi 74 bà sợ điều gì nhất?

Cái chết không còn là nỗi sợ hãi, tôi chỉ sợ mang đến cho người khác nỗi buồn mà thôi. Thế nên, tôi chỉ muốn nhắc những gì tốt đẹp nhất về một người.

Trong đời sống này đâu phải lúc nào mình cũng cư xử thật đẹp. Có lúc mình buồn chán, tức giận khiến mình cư xử không phải. Thế nên, có những người tôi rất yêu mến mà lâu chưa được gặp, tôi cũng rất muốn tới thăm họ, nếu không đến được, đó là tiếc nuối nhất của tôi.

Nhưng tôi luôn bị ca sĩ Quang Thành gàn: Những người lớn tuổi chị đừng tới thăm nữa, không hiểu sao mỗi lần chị tới thăm ai là sau đó họ lại mất (cười).

Mà tôi nghiệm ra, nhiều lần như thế thật, không biết trùng lặp hay sao nữa. Tôi về Việt Nam thăm nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9, hẹn hò với ông ấy làm show rồi ông ấy lại đi. Lần thăm nhạc sĩ Thanh Bình ông ấy nói với tôi thế này: Tôi chờ cô suốt 40 năm, người đầu tiên hát bài “Tình lỡ” của tôi. Tôi với nhạc sĩ Thanh Bình lúc đó nhìn nhau chẳng nói gì, 10 ngày sau ông ra đi,…

Vừa tôi nói Quang Thành đưa tới thăm nhạc sĩ Lam Phương, Phú Quang nhưng rồi Quang Thành toàn đi một mình. Tôi sợ, sợ những người thân bạn bè mình ra đi, chứ không phải tôi.

– Sinh lão bệnh tử là quy luật tạo hoá, chẳng ai cưỡng lại được. Nhưng nếu mai kia nằm xuống, bà muốn điều gì nhất?

Nếu mai tôi chết, tôi nghĩ mình là người hạnh phúc. Chỉ có người ở lại đau buồn. Tôi đã trải qua những đau buồn đó, còn hạnh phúc của người đã ra đi thì chưa. Cho nên, nếu mai kia tôi ra đi, tôi không thể trả lời tôi mong muốn điều gì.

Khi mình sinh ra mình khóc, còn khi mình ra đi, mình cười. Tôi chỉ ước ao, nếu tôi ra đi, mọi người còn nhớ tới mình dù ở khoảnh khắc nào đó thôi.

Tôi sợ nhất khi mình chết, mọi người nhìn được mặt tôi nằm trong quan tài. Không, không thể để ai nhìn mình lúc mình như thế bởi lúc chết, mặt tôi sẽ khác. Tôi muốn giữ hình ảnh đẹp mãi trong lòng mọi người. Cho nên tôi vẫn rất thích câu nói: Cái gì mình không thấy thì lòng không đau?

Thế cho nên giờ còn sống, tôi đã tự đi đặt nhà quàn cho mình, tự lo mọi thứ trước khi chết. Để nhỡ nằm xuống, con tôi có mỗi việc là đi thiêu tôi thôi.

– Lo cho mình khi nằm xuống, còn các con bà – bà sẽ di chúc lại điều gì?

Tôi chẳng có của nả gì để để lại cho con cái, tôi chỉ để lại cho chúng một đời sống tử tế mà thôi. Chúng có đời sống học hành, có nghề nghiệp. Chẳng cần ông to bà lớn gì, chỉ cần kiếm được nuôi bản thân và gia đình.

Một điều may mắn, các con tôi dù không giàu có nhưng chúng sống lành, không tham lam, độc ác. Đó là phần thưởng quá lớn với tôi. Con cái là gia tài duy nhất người đàn bà để lại, điều đó là quá đủ rồi.

– Đêm nhạc Trịnh Công Sơn – Khánh Ly “Như một lời chia tay”, phải chăng đó là lời chia tay của Khánh Ly với khán giả?

Ở tuổi 74, tôi không nghĩ tôi còn được đón nhận đến thế. Dù tôi biết có lúc tôi hát sai lời, có lúc chưa đúng nốt. Nhưng mà kệ đi, tôi hát theo cách của tôi, theo cảm xúc của tôi.

“Như một lời chia tay” đó là tựa bài hát của Trịnh Công Sơn mà tôi rất yêu, tôi định lựa chủ đề đó ngay từ số đầu tiên chứ không phải bây giờ. Tôi hiểu rõ, con người sinh ra rồi cũng rời khỏi cuộc đời này, đó là lẽ thường tình. Nhiều người sợ nói về cái chết, nhưng tôi cho rằng có sợ điều đó vẫn xảy ra. Và ai cũng phải trải qua.

“Như một lời chia tay”, ngày hôm nay gặp các bạn ở đây, tôi chào rồi sau đó mỗi người một nơi, có cuộc sống riêng của mình. Lúc nào gặp được thì mình chào. Chia tay tại thời điểm đó, không phải chia tay mãi mãi.

Theo Vietnamnet

Khánh Ly & Phú Quang – Mối duyên sau hơn 20 năm

Hơn 20 năm trước, Khánh Ly từng hát ca khúc “Em ơi Hà Nội phố” của Phú Quang. Lúc đó, bà quá yêu ca khúc này nên muốn thể hiện lại dù nhạc phẩm đã được ghi dấu ấn qua nhiều giọng hát tên tuổi. “Tôi hình dung đang lang thang hoài trên phố, nhưng bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường. Tôi cảm giác như người nhạc sĩ viết riêng cho mình những nốt nhạc ấy. Không cần biết ông Phú Quang có thích hay không, tôi chỉ cần được hát, được tan trong bài hát ấy, là thấy sướng”, Khánh Ly bộc bạch.

Còn với vị nhạc sĩ 68 tuổi: “Tôi từng vào Sài Gòn và mua một chiếc máy đọc băng cối để nghe cuốn ‘Sơn ca 7’ của chị. Chị là người duy nhất tôi có thể nghe đi nghe lại nhiều lần. Khánh Ly có một giọng ca rất đẹp”. Phú Quang nhận xét ở tuổi 73, Khánh Ly hát vẫn xúc động. Ông cho đó ưu thế của Khánh Ly nhưng cũng có thể là “vật cản với các giọng ca trẻ” bởi khó ai vượt qua bà. Tuy vậy, nhạc sĩ vẫn tin tưởng mỗi tiếng hát đem lại một màu sắc âm nhạc riêng và một kiểu hay khác nhau.

Và như một mối duyên, sau 20 năm, Khánh Ly lại thể hiện một ca khúc khác của nhạc sĩ Phú Quang: “Sẽ Một Mình Thôi”. Phú Quang chia sẻ, khi viết ca khúc này ông chỉ muốn nói lên sự cô đơn trong lòng, chứ chưa nghĩ đến việc sẽ giao cho ca sĩ nào. Sau đó, ông nhận ra lời tâm sự của ca khúc hợp với Khánh Ly, và chỉ có bà mới lột tả hết những điều ông muốn gửi gắm. “Tôi không thích nói trước, nhưng tôi có thể khẳng định chỉ có Khánh Ly mới hát thành công bài này.” Phú Quang nói.

Khánh Ly hát “Sẽ Một Mình Thôi” trong đêm nhạc Trịnh Công Sơn – Phú Quang tối 04/01/2018

Tin TH

Ca sĩ Khánh Ly: Tôi không phải là tượng đài hay diva

Ca sĩ Khánh Ly vừa kỷ niệm 55 năm ca hát của mình vào năm ngoái. Ở Việt Nam và cả trên thế giới, không mấy người có thể có thời gian đi hát và được yêu mến với thời gian dài như vậy. Khánh Ly có những chia sẻ gần gũi về cuộc đời và sự nghiệp của mình.

Tự nhận mình là người hát rong hơn nửa thế kỷ và bây giờ được hát rong trên chính quê hương mình, bà thấy sao khi khán giả ưu ái gọi bà là “tượng đài”, “diva” hay “người hát nhạc Trịnh hay nhất”?

– Tôi là người đã sống qua hai thế kỷ, là kẻ kể chuyện rong trong suốt hơn 50 năm. Tôi đã kể cho các bạn nghe về tình yêu đôi lứa, tình bằng hữu, tình quê hương. Các bạn đến với tôi ngày hôm nay không phải tôi đẹp hơn, cũng không phải vì giọng hát tôi còn như thuở thanh xuân, mà vì những năm tháng cách xa, tôi đã trở thành kỷ niệm. Xin đừng gọi tôi là tượng đài hay danh ca, diva, hãy cứ xem tôi là con cua đồng, là rau nhút hay là khoai sọ cũng được, để tôi có thể sống một cuộc sống bình thường, giản dị như tình yêu tôi dành cho đất nước mình.

Có người từng hỏi tôi, ai là người hát nhạc Trịnh hay nhất. Đến giờ tôi có thể nói rằng đó chính là nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Trịnh rất yêu bài “Mưa hồng”, nên ông hát hay hơn Khánh Ly. Còn ước mơ của Khánh Ly là lúc nào cũng được ở bên cạnh Trịnh Công Sơn, hát với nhau ở khắp mọi nơi, nhưng cuối cùng nó lại không thành hiện thực. Lần này tôi trở về, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã đi xa. Ông đi xa, nhưng tôi tin ông sẽ không thất vọng khi đã giao cho tôi những bài hát của ông.

Đã từng thấp thoáng bóng dáng của Khánh Ly và Trịnh Công Sơn trong một số bộ phim, nhưng có lẽ nó chưa bao giờ thỏa mãn những điều muốn biết về cặp đôi “không duyên tình lứa đôi” này. Bởi vậy, nhiều độc giả vẫn muốn chính Khánh Ly chia sẻ liệu có phải Trịnh Công Sơn yêu Khánh Ly hay không?

– Tôi không thể biết được ông ấy yêu tôi hay không, nếu ông ấy không nói. Trịnh Công Sơn là người khó tính, ông ấy yêu cái đẹp, những gì hoàn mỹ, mà nếu ông ấy yêu tôi thì có nghĩa là tôi đẹp. Xưa nay chưa bao giờ có ai nói là tôi đẹp, từ cha mẹ, cho đến chồng, con. Tôi chỉ là người rắc rối. Tôi không làm được điều gì lớn cả, chỉ một điều duy nhất tôi làm được qua 50 năm nay đó là hát.

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn là người đức độ và tài năng. Không có Trịnh Công Sơn thì không ai biết tôi là ai, còn Trịnh Công Sơn nếu không có tôi ông ấy vẫn là người nổi tiếng.

Vậy còn với ông Hoàng Đoan – chồng bà, sau khi ông mất, bà đã không hoạt động âm nhạc một thời gian mà đi tìm khoảng lặng cho chính mình. Bây giờ, khoảng lặng đó như thế nào trong bà?

– Nhiều khi tôi nghĩ, yếu đuối quá cũng không được, cứ phải cố gắng thôi. Vì thế, chỉ khi nào một mình tôi mới dám buồn, dám khóc chứ trước mặt con thì không dám. Lúc bố tôi mới mất, tôi chưa thấm được trọn vẹn nỗi đau, chỉ nghĩ là mình thiếu bố để thương yêu chăm sóc mình. Bây giờ thì tôi hiểu nhiều lắm. Tôi hiểu vì sao, nên nhìn mọi chuyện xảy ra trong đời sống này bằng con mắt bình thường.

Tôi đã đi rất nhiều nơi trong đời sống này, quen rất nhiều người, nhưng tìm được người để hiểu mình không dễ, kể cả khi nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Chúng tôi chỉ hiểu nhau qua âm nhạc thôi chứ trò chuyện với nhau không nhiều. Trịnh Công Sơn nghĩ điều gì ít khi nói ra với tôi, nên đôi lúc cũng có những ngăn cách. Nhưng tôi hiểu, nói những tâm sự, những suy nghĩ của mình với ai đó khó lắm, không đơn giản.Vì mình không biết người nghe mình có thông cảm, chia sẻ với mình hay không.

Ca sĩ Quang Thành vẫn là cái tên khá mới mẻ với khán giả Việt Nam. Lý do gì để bà chọn ca sĩ Quang Thành là người đồng hành?

– Quang Thành là người có tâm hồn. Đó là lý do tôi chọn Quang Thành làm người đồng hành, tôi học được rất nhiều ở những người trẻ như Quang Thành.

Khi trở về Việt Nam thực hiện liveshow, tôi cùng Quang Thành đã đem theo hài cốt của ông Hoàng Đoan về Việt Nam với mong muốn làm đám giỗ cho ông tại Sài Gòn, vì ở Sài Gòn vẫn còn hai con ruột của ông. Sau đám giỗ, tôi lại mang tro cốt ông theo tôi trong các chuyến từ thiện, công tác xã hội… để ông sẽ đồng hành cùng tôi.

Xin cảm ơn những chia sẻ của Khánh Ly!

Theo LDTD

Khánh Ly đã bắt đầu nghĩ về ngày ra đi

Giọng hát hoang hoải và ám ảnh của Khánh Ly suốt mấy chục năm qua gắn bó với âm nhạc của Trịnh Công Sơn. Cuộc đời Khánh Ly nhiều bí ẩn với một chuỗi phức tạp, mâu thuẫn, giằng xé trong tình yêu và hôn nhân. Ở dốc bên kia cuộc đời, Khánh Ly đã bắt đầu nghĩ về… cái chết.

– 72 tuổi, với nhiều người đàn bà sẽ không còn nhiều sức lực họ sẽ lười đi còn cô vẫn dành nhiều thời gian cho công việc. Người ta sẽ đăt câu hỏi vì Khánh Ly muốn quãng đời cuối đời tròn đầy, trọn vẹn hay bởi vì điều gì khác?

– Một phần như thế, một phần là bản tính của tôi thích đi đến với mọi người, ở trong tình thương của mọi người. Tôi mồ côi từ nhỏ, khi bố mất mới 3,4 tuổi, không nhớ nhiều về bố nên lúc nào cũng muốn được thương yêu. Mẹ tôi đẹp và tôi là sự thất bại của bà cho nên tôi dường như không biết vòng tay mẹ như thế nào, đó là lý do tại sao tôi coi Trịnh Công Sơn như một người cha. Tôi làm sai ông ấy dạy cho làm đúng, tôi hát sai ông chỉ cho hát đúng và khán giả ở các nơi yêu thương cũng như là mẹ tôi. Tôi đi đến mọi nơi để xin cái tình thương, điều ấy cũng đủ cho tôi ấm lòng, không cô đơn nữa.

– Là mẹ của bốn người con, ai trong số các con cô tin tưởng nhất để chia sẻ nhiều bí mật cuộc đời mình?

– Trước khi có 4 người tôi cũng là con của một bà mẹ. Nếu tôi không dành được tình yêu của mẹ, vắng tình yêu của cha nên khi có con với bản năng của mình tôi dành hết cho các con. Có chồng tôi nghe lời chồng, bây giờ nghe lời con. Cả 4 người con đứa nào tôi cũng sợ cả, đứa nào tôi cũng tin tưởng và không tin cả là bởi vì các con có đời của các con, tôi có đời của mình không phải tôi sinh ra các con và bắt chúng phải có bổn phận với mình.

Tôi vẫn hay nói, các con cứ sống cuộc đời của các con đi, khi nào rảnh dư thời gian thì nghĩ đến mẹ. Một cú điện thoại hỏi thăm cũng đủ rồi, không cần phải cơm bưng nước rót bởi ngày nào tôi còn sức thì sẽ tự nấu cơm, tự rót nước chỉ mong con hạnh phúc. Vì thế đến bây giờ nếu có thể bù đắp được cho con cái gì tôi vẫn tiếp tục làm chỉ mong một điều các con sống cho tử tế, hạnh phúc.

– Sức khỏe của cô gần đây không tốt và có thể chia sẻ điều này để các con quan tâm, chăm sóc hơn?

– Em ơi, trên 70 tuổi không đau mới là chuyện lạ. Nếu mình nói đau các con lo. Con lo thì mình khổ vì con hối, giục, nhắc uống thuốc suốt ngày mệt lắm. Tôi nghĩ một người đau là đủ rồi thêm 5, 7 người lo lắng thêm để làm gì, cũng đâu làm cho mình hết đau. Trên 70 tuổi người ta phải có nhiều bệnh nhưng mình tự giữ gìn sức khỏe bằng cách buổi sáng tự xay trái cây cứ một hôm 5 loại trái cây màu xanh hôm sau lại 5 loại trái cây màu đỏ.

Lúc trước khi chồng còn sống, sáng nào tôi cũng dậy làm nước cho ông ấy uống bây giờ không còn ông ấy mình vẫn phải uống vì còn ai lo cho mình nữa, phải tự lo cho mình không ỉ vào các con đâu vì có khỏe mới đi được, mới hát, mới kiếm tiền để mang đi chia sẻ với người khác.

– Một năm trở lại đây mỗi lần Khánh Ly về Hà Nội đều mang những sắc thái tâm trạng khác nhau, có lúc thấy cô buồn và cô độc, có lúc thấy bình an và nhẹ nhõm hơn… Bây giờ cô đã thực sự bình an trong tâm hồn chưa?

– Em có thấy tôi bình an không?

– Sắc thái của cô đã tốt hơn…

– Thì cũng phải thế thôi, mình phải sống để làm những việc đang làm, chưa xong đâu. Còn sống một ngày trên đời là một ngày món nợ mình phải trả. Ở đây không phải nợ về tiền nhưng có những món nợ tình, nợ ân nghĩa của những người mình không biết nhưng cũng có những người yêu mình, thương mình ở xa trong bóng tối, họ không nói.

Tôi cảm thấy cuộc đời mình chắc chắn phải được người ta yêu thương như thế nào mới được như ngày hôm nay. Vì vậy tôi cố gắng đi làm, nối những vòng tay. Nếu lòng nhân của tôi không đủ thì sẽ phải đi tìm những người có lòng nhân để mượn, xin, chia sẻ cho mình để làm nhiều điều hơn cho những người không may mắn.

Những người không may mắn nhiều lắm, hằng hà sa số, đếm không hết. Một ngàn người làm cho những người kém may mắn cũng không hết. Mình có làm hết đời mình cũng không hết đâu. Điều tôi mong ước là những tiếng hát trẻ sau này sẽ đi những con đường mà mình đã đi. Dĩ nhiên đường nào cũng có chông gai, hầm hố nhưng kết cục nó luôn đưa mình đến chỗ bình an.

Cuộc sống này chỉ cần chia sẻ một ít thôi, chỉ cần ân cần một ít thôi là người ta đã vui rồi và ngược lại chính ở những quãng đời, những cảnh đời khốn khó mình cho đi sẽ thấy hạnh phúc. Tôi chỉ mong muốn có sức khỏe, đủ sức đi được thêm đoạn đường nào hay đoạn đường đó.

Hotface, Khánh Ly, Trịnh Công Sơn,

Bức ảnh mới nhất chụp Khánh Ly khi trở về Đà Lạt. 

– Đi qua dốc bên kia của cuộc đời, người ta sẽ hay nghĩ đến cái chết. Với cô thì sao? Cô suy nghĩ gì về cái chết, chuẩn bị như thế nào cho nó?

– Mình phải chuẩn bị ngày mình đi chứ em, tại vì ai cũng phải đi cả, chỉ có người đi trước, người đi sau. Nhà Phật nói “Sinh ký, tử quy”, sống là gửi mà đi là về. Còn nhạc sĩ Trịnh Công Sơn nói “một cõi đi về”. Khi nào Chúa gọi tôi sẽ đi, thanh thản như vậy. Người đi cũng thanh thản mà người ở cũng không đau lòng bởi vì nó chỉ là chuyện trước sau thôi. Ngày ra đi tôi sẽ dặn dò các con mọi chuyện, con mang tro mẹ trải ngoài sông hay lên rừng, trên đồi núi cũng được. Nhưng nếu con bảo: “Không con sẽ để sau vườn, trong nhà thì cũng chả sao vì trở về với cát bụi, mình nhắm mắt rồi linh hồn ra khỏi chỉ còn xác thôi thì sao cũng được, đốt cũng thế mà chôn cũng thế thôi.

– Thế mà em cứ tưởng cô sinh ra ở đất mẹ thì cũng muốn trở về với đất mẹ?

– Không cần thiết, riêng với cá nhân tôi thì không cần vậy. Sống tốt mình ở chỗ nào cũng được. Mình cứ sống tử tế đi rồi khi mình chết, thế nào cũng được, chỗ nào cũng là đất cả. Mình muốn trở về đất mẹ nhưng nhỡ gánh nặng cho con cái thì sao? Chi bằng mình tính trước đi để cho các con không phải suy nghĩ, đắn đo bàn cãi. Khi bố mẹ đi rồi, có thả tro xuống biển thì cũng trôi về đất mẹ thôi.

– Cảm ơn cô về cuộc trò chuyện!

Theo Vietnamnet

Khánh Ly – Sau ánh hào quang

Ca sĩ Khánh Ly bảo đời bà có 4 người đàn ông đặc biệt, đó là cha đẻ, là nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, là người chồng – Hoàng Đoan và là ca sĩ Quang Thành – người đang đồng hành trong mọi bước đường cuối cùng của cuộc đời Khánh Ly. Những câu chuyện đặc biệt về nhạc sĩ Trịnh Công Sơn và Khánh Ly được ca sĩ Quang Thành chia sẻ…

Khánh Ly nghệ sĩ tính!

Ca sĩ Quang Thành nói những giai điệu nhạc Trịnh đã ngấm vào anh từ khi vẫn còn trong bụng mẹ. Vì thế khi trưởng thành những giai điệu của nhạc Trịnh ngấm vào mình trước rồi ca từ mới vào sau. Với Quang Thành, anh thích nhất những tác phẩm về mẹ của Trịnh Công Sơn.

“Cách đây 10 năm, tôi cùng với một chủ trung tâm ca nhạc lớn hải ngoại làm chương trình tình khúc vượt thời gian, vòng quanh nước Mỹ và trong đó những ca sĩ đồng hành gồm: Khánh Ly, Tuấn Ngọc, Khánh Hà, Ý Lan… Đó là thời điểm đầu tiên tôi được gặp trực tiếp và làm việc với cô Khánh Ly.

Điều khiến tôi thấy lạ ở Khánh Ly, một tên tuổi lớn của làng âm nhạc vậy mà với mỗi chương trình, bảo cô hát trước cũng được mà hát sau cũng chẳng sao. Thường các “ngôi sao bé” họ hay “yêu sách lớn” về giờ hát, hát với ai, ban nhạc nào, cát sê ra sao, vị trí hình trên quảng cáo và vô số những đòi hỏi không liên quan đến việc hát… Nhưng cô Khánh Ly thì khác, không có lo gì ngoài hát” – Quang Thành nói.

Quang Thành thú nhận khi chưa tiếp xúc anh nghe rất nhiều về Khánh Ly. Nào là “nữ hoàng xù sô, bướng, bất cần, bất trắc luôn cùng chồng gây khó dễ cho nhà tổ chức vào giờ chót”. Nhưng khi tiếp xúc, những gì Quang Thành chứng kiến lại là một con người Khánh Ly khác, nghệ sĩ tính và yêu hát hơn tất cả. Khánh Ly cũng chịu khó, hoà đồng đôi khi khôi hài dễ mến như những người trẻ.

10 năm gắn bó với Khánh Ly, Quang Thành nói có rất nhiều câu chuyện đặc biệt anh được chính “nữ hoàng chân đất” thổ lộ. Trong đó, đáng nhớ nhất là chi tiết ca sĩ Khánh Ly và nhạc sĩ họ Trịnh từng trải báo ngủ chung thời còn hát cho sinh viên nghe.

“Khánh Ly từng nói với tôi rằng thủa còn đi hát chung với nhạc sĩ Trịnh Công Sơn cho sinh viên là vui nhất. Tiền không có nhưng nhưng khoảnh khắc đẹp một thời tuổi trẻ thì mãi là những ký ức, liều thuốc tinh thần đẹp đẽ nhất, đáng nhớ nhất mỗi khi nhớ về.”

Khánh Ly, Trịnh Công Sơn

Trịnh Công Sơn từng giận Khánh Ly

“Cô Khánh Ly bảo trong một đám bạn đi hát cùng cho sinh viên thủa đó chỉ có Khánh Ly là con gái. Hát mê mải xong ở lại chơi vui có hôm khuya quá Khánh Ly, Trịnh Công Sơn và bạn bè toàn con trai cùng nhóm trải báo ngủ lăn trên bãi cỏ, nền sân như đám bụi đời” – ca sĩ Quang Thành kể.

Nhiều người lâu nay vẫn mặc định giọng hát Khánh Ly nhờ nhạc Trịnh Công Sơn mới được mọi người biết đến. Và ngược lại nhạc Trịnh Công Sơn nhờ giọng hát Khánh Ly nên mới lan tỏa rộng rãi suốt nửa thế kỷ. Điều đó không sai. Nhưng Khánh Ly tâm niệm bà và nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đến với nhau là định mệnh. Định mệnh ấy đựợc khán giả đón nhận lâu dài vì họ tìm thấy kỷ niệm của riêng mình trong mỗi tình ca của ông mà đã là kỷ niệm thì họ giữ mãi.

“Khánh Ly nói với tôi, bà và Trịnh Công Sơn khi mới đến với nhau hát chẳng có tiền, đến khi cả hai nổi tiếng cũng không có tiền. Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn không có gia đình, không có con cái, còn cô Khánh Ly có cả một gánh gia đình phải lo nên đi hát hoài nhạc Trịnh không có tiền nên nghĩ ra việc mở phòng trà riêng.

Và khi cô Khánh Ly mở phòng trà, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn giận lắm. Ông không nói chuyện vì nghĩ “cô này mê tiền lắm rồi”. Thậm chí nhạc sĩ Trịnh Công Sơn còn ám chỉ trong một sáng tác của ông có đoạn: Em theo đời cơm áo, Mai ra cùng phố xôn xao…” – ca sĩ Quang Thành chia sẻ.

Với Khánh Ly, bố là người tạo ra Khánh Ly đến với cuộc đời nhưng nhạc sĩ Trịnh Công Sơn lại cho bà cả một đời sống. Cho nên trải qua những sóng gió bể dâu từ đời sống, Khánh Ly chưa bao giờ thôi biết ơn hai người đàn ông quan trọng của mình.

Khánh Ly cưng phụng chồng và con trên mức bình thường!

Tuy nhiên, người mà Khánh Ly yêu chiều và cưng phụng như “một ông hoàng” không ai khác chính là chồng bà – cố nhà báo Nguyễn Hoàng Đoan. Rũ bỏ lớp hào quang của sự nổi tiếng, Khánh Ly của đời thường chăm chồng đôi khi tự ví như “chị ở”, từ cắt cam, bưng nước, chăm vườn…

Quang Thành nói: “Có nhiều dịp dùng cơm cùng với vợ chồng Khánh Ly tôi mới thấy sự yêu chiều chồng kiểu lỗi thời của bà. Ông Hoàng Đoan là người hy sinh sự nghiệp riêng vì yêu vợ và lo lắng cho việc hát của vợ. Ông lo tất cả từ việc nhận sô, quần áo, băng đĩa và cả quản lý tiền nhưng trong gia đình ông cũng là người gia trưởng.

Ví dụ ông đã ngồi vào bàn ăn thì sẽ không đứng dậy. Thiếu ly nước, trái ớt hay bát nước mắm… tất cả đều phải là vợ phục vụ. Có lẽ mấy chục năm vợ chồng họ đã như thế. Họ hạnh phúc và đồng lòng bổn phận một cách tự nguyện để giữ một mái nhà chung và hình ảnh riêng một Khánh Ly xứng đáng không hề trộn lẫn trong lòng công chúng”.

Khánh Ly, Trịnh Công Sơn

Khánh Ly và chồng

Không chỉ chăm sóc chồng, với các con, Khánh Ly cũng chiều hơi quá. Việc gì bà cũng tự làm, cái gì cũng là chồng quyết định và con chỉ đạo, ca sĩ Quang Thành nói chính anh nhiều lần nhắc bà: “Chị cứ làm vậy các cháu sẽ ỉ lại, không tự lập và khó trưởng thành…”.

Nhưng Khánh Ly bảo bà không có tình thương từ mẹ, không có vòng tay che chở lâu dài của cha nên muốn bù đắp tất cả cho con. Từ nhà cửa, xe cộ, món ngon… tất cả dành cho chồng và con. Với Khánh Ly hàng hiệu, điện thoai đắt tiền đều là xa xỉ. Nhưng bà sẵn lòng bỏ tiền viện phí để mổ mắt cho cả trăm người bất hạnh.

Khánh Ly, Trịnh Công Sơn

Khánh Ly và Quang Thành

“10 năm là một chặng đường chưa dài nhưng cũng không phải là ngắn. Nhưng suốt quãng thời gian này đủ để tôi cảm nhận một Khánh Ly truân chuyên trong đời sống nhưng bà sinh ra để thực hiện sứ mệnh mang tiếng hát dâng cho đời, nắm trọn bàn tay nhân ái như con đường chúng tôi đã và đang bước để tạ ơn trên, cảm ơn ‘đời đã cho ta thế'”, ca sĩ Quang Thành trải lòng.

Theo Vietnamnet

Ca sĩ Khánh Ly: ‘Người Nhật gọi tôi là công chúa áo dài’

‘Người Nhật họ thích áo dài Việt Nam lắm. Thời hát ở Nhật Bản tôi hay mặc áo dài gấm. Sau Đại hội dân nhạc châu Á người ta gọi tôi là ‘công chúa áo dài’, nữ ca sĩ Khánh Ly cho hay.

Ca sĩ Khánh Ly kể về những ngày tháng hát nhạc Trịnh Công Sơn trên đất Nhật, cũng như chuyện nữ nghệ sĩ từng hát Bolero những năm tuổi trẻ.

Thưa bà, cho đến nay khán giả Nhật Bản vẫn rất yêu mến giọng ca Khánh Ly với những tình khúc Trịnh Công Sơn. Cơ duyên nào cho bà có lần biểu diễn đầu tiên tại Nhật Bản năm 1970?

– Ca sĩ Khánh Ly: Ngày đó phía Nhật Bản có mời tôi và nhạc sĩ Trịnh Công Sơn qua nhưng ông Sơn không đi được. Tôi mời ông Nguyễn Ánh 9 đi cùng, đó là lần chúng tôi hát tại hội chợ Osaka, thành phố Osaka.

Sau đó bà còn rất nhiều lần trở lại Nhật?

– Vâng, tôi không nhớ nổi mình đã sang Nhật Bản bao nhiêu lần nữa. Năm 1979, đài NHK của Nhật sang Mỹ mời tôi tham gia Đại hội dân nhạc châu Á, chương trình gồm những đại diện từ Thái Lan, Hồng Kông, Hàn Quốc, Việt Nam, Nhật Bản.

Sau đó, phía Nhật Bản mời tôi thu một CD gồm 10 ca khúc. Tôi hát 8 ca khúc nhạc Trịnh Công Sơn như Diễm xưa, Ướt mi, Như cánh vạc bay… 2 ca khúc nhạc Nhật. Sau CD này, tôi được biết ca khúc Diễm xưa rất được yêu thích tại Nhật, nó còn được đưa vào giáo trình dạy đại học, được làm nhạc nền cho một bộ phim của Nhật.

Ca sĩ Khánh Ly: 'Người Nhật gọi tôi là công chúa áo dài' - ảnh 1

Ca sĩ Khánh Ly trong lần sang Nhật năm 2004

Nhật Bản là tình yêu lớn trong tôi. Những chuyến tới Nhật giúp tôi càng thêm yêu đất nước này hơn. Tôi nhớ năm 1997, đài truyền hình NHK qua Mỹ để mời tôi hát cho đêm nhạc Tiếng hát của sự đoàn tụ, trong đoàn có một đạo diễn tên là Hideo Kado. Sau khi lắng nghe tôi hát ông Hideo Kado đã trở về Nhật và viết dự án phim về tôi. Bộ phim được đài NHK thực hiện với những cảnh tại Mỹ và Việt Nam.

Lần gần đây nhất tôi sang Nhật là năm 2004, theo lời mời của Quỹ học bổng quốc tế Hirose.

Khán giả Nhật Bản có lẽ rất hâm mộ bà sau những đêm nhạc Trịnh? Hình như họ cũng rất thích áo dài Việt Nam?

– Vâng, đó là một niềm hạnh phúc của tôi. Người Nhật họ thích áo dài Việt Nam lắm. Thời hát ở Nhật tôi hay mặc áo dài gấm. Sau Đại hội dân nhạc châu Á người Nhật gọi tôi là “công chúa áo dài”, cụm từ này xuất hiện trên hàng loạt các trang báo Nhật mà tôi vẫn còn giữ đến ngày hôm nay.

Người Nhật rất trân trọng nghệ sĩ, tôi cảm nhận được sự quan tâm, chăm sóc chu đáo của những nhà tổ chức. Tôi nhớ dịp Đại hội dân nhạc châu Á tôi được trả thù lao 1.500 USD. Tiền không phải là vấn đề quan trọng, cái chính là bản thân tôi ngạc nhiên, tôi không nghĩ mình được đón tiếp nồng hậu như vậy. Tôi hãnh diện, sung sướng vì qua ông Trịnh Công Sơn mà tôi được người ta biết đến. Tôi cũng hãnh diện, hạnh phúc vì tôi là người Việt Nam, và được khoác chiếc áo dài Việt Nam trên sân khấu Nhật.

Ca sĩ Khánh Ly: 'Người Nhật gọi tôi là công chúa áo dài' - ảnh 4

Ca sĩ Khánh Ly trong lần tới Nhật năm 2004

Bà đã đọc cuốn sách viết về chính mình “Khanh Ly: Most Famous Singer from Saigon” của tác giả Heido Kato?

– Năm 1997 sau bộ phim Tiếng hát của sự đoàn tụ, cuốn sách trên cũng được phát hành tại Nhật. Tôi sung sướng lắm khi biết có một cuốn sách viết về mình. Tôi hiểu rằng, nhờ ông Trịnh Công Sơn, người ta yêu nhạc Trịnh Công Sơn nên tôi được yêu thương như vậy.

Cũng như bây giờ, tôi đã ngoài 70 tuổi, giọng hát không thể như những ngày 20 tuổi nhưng tôi vui vì những người yêu nhạc Trịnh vẫn dành cho tôi những tình cảm, sự trân trọng giống như những ngày đầu họ nghe tôi hát.

Ca khúc nào bà hát trên đất Nhật để lại những cảm xúc đặc biệt nhất, có phải là Diễm xưa?

– Không chỉ ngày xưa, cho tới bây giờ mỗi khi hát Diễm xưa tôi đều rưng rưng, cảm giác như nhớ tới mối tình đầu tiên của tôi. Mỗi ca khúc của ông Sơn đặc biệt lắm, nó gắn với kỷ niệm của mỗi người. Với người này, ca khúc này hay vì nó chạm tới một kỷ niệm riêng. Với người khác, người ta nhớ vì tưởng như ông Sơn viết cho riêng họ. Nhạc của ông Sơn cứ thế sống mãi trong lòng mọi người.

Gần đây, các ca sĩ hải ngoại thường xuyên về nước trình diễn, có người còn tham gia làm giám khảo cho các chương trình truyền hình. Nếu có lời mời, bà có đồng ý không? Một chương trình cho dòng nhạc Bolero chẳng hạn?

– Ôi, tôi không. Đã có người mời rồi nhưng tôi từ chối (cười). Tôi có cảm giác tôi đã đứng lại rồi, còn lớp trẻ đang đi lên.

Tôi có hát Bolero đấy, trước thì hát nhiều, giờ tôi tự hát cho mình nghe. Nhưng mình hát thì có thể có một vài người khen chê cũng không sao, còn mình làm giám khảo lại khác, trình độ của mình phải hay hơn, giỏi hơn người ta. Tôi là người dốt nhạc, các em bây giờ giỏi lắm, được học hành bài bản nên mình không thể đi nhận xét người khác mà mình không đủ kiến thức bằng người ta được.

 Xin cảm ơn bà về cuộc trò chuyện!

Theo Thanh Niên