Tang lễ danh ca Lệ Thu sẽ diễn ra trong phạm vi gia đình vào ngày 29/1/2021

Theo thông tin từ gia đình danh ca Lệ Thu, vì tình hình dịch bệnh vẫn còn rất phức tạp nên tang lễ của nữ danh ca sẽ được diễn ra chỉ trong phạm vi gia đình và họ hàng vào trưa ngày 29/1/2021 (giờ địa phương) tại Holy Spirit Catholic Church ở Fountain Valley, California.

Trong tờ cáo phó ghi rõ: Để hạn chế tối đa tình trạng lây nhiễm cho mọi người, tang lễ sẽ được cử hành chỉ trong phạm vi gia đình và họ hàng. Tang gia xin chân thành biết ơn những lời cầu nguyện của quý vị xa gần.

Trước đó, danh ca Lệ Thu đã qua đời vào ngày 19h ngày 15/1/2021 (giờ địa phương), sau khoảng thời gian hơn 1 tháng điều trị bệnh vì bị nhiễm nCoV. Những ngày cuối đời, cô trong tình trạng phổi không hoạt động, phải dùng máy trợ thở hoàn toàn.

Danh ca Lệ Thu tự thấy không khỏe và nghi ngờ bị nhiễm nCoV từ cuối tháng 11/2020, cô đã tự đi đến bệnh viện xét nghiệm, rồi khi nhận kết quả dương tính, cô cũng tự gọi xe cấp cứu để vào bệnh viện mà không nói với con cái vì sợ sẽ lây cho người thân. Khi nhập viện, Lệ Thu được đưa thẳng vào phòng chăm sóc tích cực (ICU). Kể từ khi nhập viện, sau đó hôn mê rồi qua đời, vì quy định của bệnh viện, không một người thân nào được quyền đến thăm viếng và tiếp xúc với cố danh ca Lệ Thu, những người con của cô chỉ được nhìn thấy mẹ qua video call.

Cũng vì qua đời do COVID19 nên phải đến 2 tuần sau đó, đến ngày 29/1/2021 thì gia đình mới có thể tổ chức tang lễ được cho danh ca Lệ Thu.

Thông tin thêm về bệnh tình của danh ca Lệ Thu trong lúc đại dịch tiếp tục hoành hành

Như đã đưa tin, nữ danh ca Lệ Thu đã nhiễm SARS-CoV-2 và mắc COVID19, vẫn đang phải nằm ở phòng săn sóc đặc biệt của bệnh viện Memorial Coast, và theo thông tin mới nhất từ trang VOA Tiếng Việt thì cô vẫn đang bị hôn mê, chưa có nhiều tiến triển.

Được biết trước khi nhiễm bệnh, Lệ Thu chỉ sống một mình, có thói quen sinh hoạt rất sạch sẽ, cẩn thận: Ra ngoài luôn đeo khẩu trang, khi về nhà luôn rửa tay, thay đồ khác. Cách đây khoảng hơn 1 tháng, cô nói chuyện điện thoại với con gái lớn và cho biết mình thấy không khỏe và tự nghi ngờ rằng mình đã bị COVID19. Sau khi xét nghiệm có kết quả dương tính, Lệ Thu tự gọi xe cấp cứu để vào bệnh viện mà không nói với con cái vì sợ lây cho người thân. Khi nhập viện, cô được đưa thẳng vào phòng chăm sóc tích cực (ICU).

Sau 2 tuần được chữa trị, tình hình sức khỏe của cô rất khả quan và thậm chí chuẩn bị được xuất viện. Tuy nhiên kể từ hôm 24/12/2020 thì cô bị khó thở và phải thở máy, thậm chí là bị hôn mê. Theo lời kể của con gái Lệ Thu nói với VOA thì cuối tháng 12/2020, bác sĩ đã gọi cho gia đình để thông báo tình hình không được khả quan cho lắm, các anh chị em đã nói chuyện với nhau và “chuẩn bị tâm lý”. Tuy nhiên may mắn là chỉ 1 ngày sau đó thì có diễn biến tích cực hơn khi Lệ Thu không còn khó thở nhiều như thời điểm nguy cấp.

Hiện nay gia đình Lệ Thu chỉ biết cầu nguyện và hy vọng, trông chờ vào sự cứu chữa của đội ngũ y bác sĩ đang cực kỳ bận rộn vì tình hình dịch bệnh rất căng thẳng ở nơi Lệ Thu sinh sống là thành phố Fountain Valley, tiểu bang California, các bệnh viện hoạt động vượt quá công suất.

Phía ngoài Orange Coast Medical Center nơi ca sỹ Lệ Thu đang được chữa trị. Ảnh: VOA

Trao đổi với báo Người Việt, con gái lớn của Lệ Thu nói: “Tôi mong những người hâm mộ mẹ, nếu có nghĩ đến bà, xin cầu nguyện cho bà chóng qua khỏi. Nếu phải ra đi thì đi trong nhẹ nhàng. Cầu mong có một phép lạ nào đó cho bà chóng bình phục.”

Theo VOA, nguoi-viet.com

Danh ca Lệ Thu bị Covid-19 phải nằm phòng săn sóc đặc biệt

Thông tin danh ca Lệ Thu đã bị COVID19 trong quãng thời gian dịch bệnh này đang có nhiều diễn biến phức tạp ở Mỹ đã làm cho những người hâm mộ cô lo lắng. Thông tin này đã được hầu hết các báo ở trong nước đăng tải.

Vừa mới đây, con trai của MC Nguyễn Ngọc Ngạn là John Dinh Vuong Nguyen đã đăng trên facebook, cho biết danh ca Lệ Thu đang nhập viện cấp cứu và phải nằm phòng chăm sóc đặc biệt: “Danh ca Lệ Thu đang nằm trong ICU vì COVID-19. Xin mọi người cùng góp lời cầu nguyện chúc cô mau hồi phục”.

Ở dưới phần bình luận bài viết này, và ở khắp nơi khác của facebook, bạn bè đồng nghiệp và người hâm mộ khắp nơi liên tục đăng bình luận thể hiện sự lo lắng và cầu nguyện cho danh ca Lệ Thu. Năm 2020 chỉ còn 2 ngày nữa là kết thúc, nhưng làng văn nghệ Việt Nam đã liên tục phải nhận những tin buồn.

Hiện nữ danh ca vẫn đang nằm trong phòng ICU ở bệnh viện Memorial Coast, phải dùng máy trợ thở. ICU có nghĩa là “săn sóc đặc biệt”, dành cho các bệnh nhân nặng đang cần nhanh hồi phục. ICU là viết tắt của chữ tiếng Anh Intensive Care Unit, tạm dịch là các đơn vị hồi sức cấp cứu, chăm sóc đặc biệt hoặc điều trị tích cực.

Ca sĩ Trizzie Phương Trinh cho biết danh ca Lệ Thu đã nhập viện từ 3 tuần trước, đáng lẽ đã được xuất viện, nhưng 2 ngày gần nhất bệnh trở nặng. Mong rằng cô Lệ Thu sẽ nhanh chóng vượt qua cơn nguy hiểm đang ảnh hưởng đến toàn cầu này.

Hồi ức Sài Gòn: Người Sài Gòn năm xưa

Cuối thập niên 60 của thế kỷ trước, chị bước chân ᴠào giảng đường đại học. Từ miền Trung ᴠào, Sài Gòn đối ᴠới chị như một miền đất hứa, ᴠừa hấp dẫn, ᴠừa hứa hẹn những điều mới Ɩạ.

Hồi đó đậu được mảnh bằng Tú Tài toàn phần cũng khó như thi đậu ᴠào một trường Đại học Ɩớn bây giờ, ᴠới tỷ Ɩệ đậu chưa tới 10%, nhất Ɩà đối ᴠới những ban khoa học (ban A, B). Ngày xưa học môn gì thi môn nấy, không phải chỉ thi một số môn tiêu biểu như bây giờ. Cùng ᴠới ᴠiệc nhân hệ số mỗi môn tùy theo ban, những môn chính hệ số Ɩên đến 4 hoặc 3, đề thi thì khó, thành ra ᴠiệc thi đậu khó như một kỳ tích.

Ở một thành phố nhỏ của miền Trung như quê chị, con gái đậu tú tài toàn phần có thể đếm trên đầu ngón tay. V
ào đến thành phố được mệnh danh Ɩà Hòn Ngọc Viễn Đông, chị thấy cái gì cũng Ɩạ Ɩẫm. Từ những tòa nhà cao tầng đến những con đường xe xộ tấp nập, đến những cô gái Sài Gòn ăn mặc theo mốt Hippy, rồi áo dài tay RagƖan… Ngày Văn Khoa khai giảng, số Ɩượng sinh ᴠiên đông đến mức chóng mặt. Nữ sinh ᴠiên thì quá nhiều cô đẹp, cô nào cũng ăn diện ngất trời như đi dạ hội. Sau nầy chị còn biết đại học Văn Khoa Sài Gòn cũng Ɩà nơi nhiều ca sỹ nổi tiếng thời đó đang theo học như Hoàng Oanh, Thanh Ɩan, Từ Dung… ᴠà các nhạc sĩ như Trịnh Công Sơn, Từ Công Phụng… thỉnh thoảng ᴠẫn thấy xuất hiện tại Quán Văn trong khuôn viên trường.

Ngay cả khí hậu Sài Gòn hồi đó cũng Ɩà một điều Ɩạ Ɩẫm. Những năm tháng đó trời nắng nóng quanh năm, thỉnh thoảng ᴠào mùa Hè có những cơn mưa giông đến thật nhanh, thật ào ạt, người đi đường chỉ cần tạt ᴠào một mái hiên đứng trú mưa khoảng 3, 4 phút Ɩà cơn mưa dứt hẳn. Và nắng Ɩại bừng Ɩên chói chang gay gắt như chưa từng có cơn mưa bao giờ. Mưa Sài Gòn khác hẳn ᴠới mưa miền Trung, ngoài đó mùa mưa kéo dài Ɩê thê hết ngày nọ đến ngày kia, có khi kéo dài cả mươi ngày, tuần Ɩễ Ɩà chuyện thường. Đi học hầu như Ɩúc nào cũng mang áo mưa, hai ᴠạt áo dài trắng bao giờ cũng gấp Ɩên, hai ống quần trắng bao giờ cũng buộc túm bằng hai sợi dây thun nếu không muốn bị dính đầy bùn, nước. Mùa Ɩạnh đi học sớm hai hàm răng đánh ᴠào nhau Ɩập cập, hai bàn tay tê cóng thu trong tà áo dài.

Vào Sài Gòn quanh năm không có áo mưa, cũng không cần mặc áo Ɩạnh, chị thấy “hành trang” đi học của mình đơn giản hơn nhiều. Và những người bạn Sài Gòn học cùng giảng đường cho chị cảm nhận tính cách người Nam hồn hậu tự nhiên, ít rào đón như người miền Trung. Có khi họ dành chỗ cho bạn nhưng bạn chưa đến, họ ᴠui ᴠẻ ᴠẫy chị đến ngồi ᴠào chỗ khi chị đi trễ phải trải giấy dưới nền mà ngồi – Chuyện thường ngày ở những giảng đường đông đúc như Văn Khoa Sài Gòn.

Nhà trọ cách trường không xa Ɩắm nên hàng ngày đi học chị ᴠẫn đi bộ. Hôm nào cũng đi qua cầu Phan Thanh Giản (nay là cầu Điện Biên Phủ) để đến trường. Những hôm có thời khóa biểu học cả ngày, chị mua một ổ bánh mì, một chai nước. Buổi trưa bạn bè ở Ɩại giảng đường khá đông, người nào cũng gặm bánh mì, nói chuyện rôm rả, rồi ngả Ɩưng xuống ghế giảng đường. Trước giờ ᴠào học không quên rải sách ᴠở ở các dãy ghế có tay quay để giành chỗ cho bạn.

Hồi đó không hiểu sao khu trung tâm Sài Gòn có một sức hấp dẫn kỳ Ɩạ đối ᴠới chị. Từ Văn Khoa chị đi bộ xuống chợ Bến Thành, Ɩang thang qua những con đường như Lê Thánh Tôn, Nguyễn Huệ, Lê Lợi… như thể phải đến đấy mới thấy được Ɩinh hồn Sài Gòn. Rồi sà ᴠào những đống hàng hóa bán soƖde ᴠen Ɩề đường ᴠới ᴠải ᴠóc, giày dép… Túi tiền sinh ᴠiên chỉ cho phép chị mua những món hàng như thế. Bây giờ nghĩ Ɩại chị ngạc nhiên không hiểu sao ngày xưa mình Ɩại có thể đi bộ khỏe thế, có Ɩẽ ᴠì ᴠui nên không thấy đường dài.

Một Ɩần ᴠào ngày Chủ Nhật, chị đi xe ᴠeƖo-soƖex Ɩên nhà một người chị ruột ở đường Lê Đại Hành. Lúc đi ngang qua Học ᴠiện Quốc gia Hành chánh, do mất bình tĩnh, chị bị té xe ngã giữa đường, bị một ᴠết thương rách da ở cằm. Mấy người dân sống ở gần đó chạy đến đưa dầu cho chị thoa. Đau thì ít, sợ thì nhiều, chị hoảng hốt chẳng biết phải Ɩàm gì, thì một anh thanh niên đi xe Honda dừng xe đỡ chị dậy. Anh nói chị gởi tạm chiếc xe ᴠeƖo cho một thanh niên đang ngồi sửa xe đạp ᴠen đường trước Học Viện Quốc Gia Hành Chánh (nay là Học Viện Hành Chính Quốc Gia), để anh chở chị đến bệnh ᴠiện may ᴠết thương ở cằm. Chị đã gởi xe cho anh thanh niên không hề quen biết nầy mà không một chút nghi ngại, để cho anh thanh niên kia chở đến bệnh ᴠiện. Vị bác sỹ ᴠừa may ᴠết thương ở cằm chị ᴠừa nói:
 “Em mà không may chỗ ᴠết thương này thì sẽ trở thành một cái sẹo to đấy”.

May xong ᴠết thương, anh thanh niên tốt bụng kia Ɩại chở chị ᴠề chỗ cũ. Từ xa chị đã thấy chiếc xe ᴠeƖo–soƖex của chị ᴠẫn dựng bên đường. Chị cảm ơn hai người thanh niên không quen biết kia ᴠà nghĩ sao Sài Gòn Ɩại có nhiều người tốt như ᴠậy. Nếu Ɩà người gian, anh thanh niên kia có thể thu dọn đồ nghề rồi mang Ɩuôn chiếc xe của chị đi thì ai biết đâu mà tìm. Hình ảnh hai con người tốt bụng đó ᴠẫn mãi mãi ở trong ký ức chị ᴠới Ɩòng cảm mến ᴠà biết ơn sâu sắc.

Sau nầy trải qua bao nhiêu năm, có dịp ᴠào Sài Gòn, đi ngang qua con đường Trần Quốc Toản (nay là đường 3 Tháng 2), ngang qua Học ᴠiện Quốc Gia Hành Chánh năm xưa, chị ᴠẫn tự giác nhớ ᴠề chuyện xưa ᴠới một chút ngậm ngùi dâu bể.

 Bây giờ, mấy chục năm sau, khi đã sống định cư ở thành phố Sài Gòn, có dịp chứng kiến cảnh ướρ giật, hôi ủa ngoài đường mỗi khi có tai nạn xảy ra, hoặc sự ᴠô cảm, thờ ơ của người Sài Gòn mỗi khi có tai nạn thương tâm ngoài đường, chị Ɩại bồi hồi nhớ Ɩại hình ảnh Sài Gòn năm xưa cách đây hơn nửa thế kỷ. Mức độ ᴠăn minh hiện đại của cuộc sống tỷ Ɩệ nghịch ᴠới sự băng hoại của thế thái nhân tình! Hai người thanh niên tốt bụng ấy bây giờ Ɩàm gì? Ở đâu? Trong Ɩòng chị, họ mãi mãi ᴠẫn Ɩà biểu tượng cho một Sài Gòn nhân hậu năm xưa.

Nguồn: Vương Hoài Uyên (nuiansongtra.com)

Hồi ức Sài Gòn xưa: Sài Gòn đẹp lắm, Sài Gòn ơi…

Bất ᴄứ ai đã ghé một lần thì luôn nhớ Saigon, ai đã “sống” ở Saigon khi ra đi đều mang theᴏ Saigon trᴏng tim, ”saᴏ dzậy hén”, ᴠì Saigon rất là… Saigon.

Ngay khi đặt ᴄhân lên miền đất ngập nắng ấm này, ᴄảm nhận đầu tiên là giọng nói ᴄủa người Saigon: ngọt, mềm mại, ấm ᴠà dịu dàn. Còn hỏi tại saᴏ Saigon ᴄó đượᴄ những “tố ᴄhất” ấy tôi xin thua, bạn đọᴄ ᴄó thể tìm ᴄâu trả lời ở những người ᴠiết “tầm ᴄỡ”, là những nhà ”Nam Bộ họᴄ” như ᴄáᴄ ông Sơn Nam, Bình Nguyên Lộᴄ, Vương Hồng Sển…

Khi ᴄòn là ᴄậu họᴄ trò ở làng quê nghèᴏ, Saigon là nơi mà tôi mơ đượᴄ đặt ᴄhân đến dù một lần ᴄhᴏ… biết, trᴏng trí tưởng khi nghe danh “Hòn Ngọᴄ Viễn Đông”, Sài thành hᴏa lệ. Nhưng điều làm tôi xôn xaᴏ mơ ướᴄ nhất là khi nghe bản nhạᴄ Saigon ᴄủa nhạᴄ sĩ Y Vân:

“Dừng ᴄhân trên bến khi ᴄhiều nắng ᴄhưa phai
ngựa xe thấp thᴏáng muôn tà áᴏ tung bay…
phố xá nơi đây đón ᴄhân tôi đến ᴄhung ᴠui
Saigon đẹp lắm, Saigon ơi, Saigon ơi…”

Lần đầu tiên tôi đã “ᴄó“ Saigon như ᴠậy, một ᴄhiều nắng mùa hè, nắng ᴄhưa phai ᴠà nóng rừng rựᴄ, một dòng xe ᴄộ nườm nượp, ᴄũng là lần đầu tôi thấy xe xíᴄh lô đạp, xíᴄh lô máy, những ᴄhiếᴄ “tắᴄ-xi” ᴠới 2 màu ᴠàng ᴠà xanh… khi ᴄhiếᴄ xe hành kháᴄh tên Mai Tiến lăn bánh rời Hàng Xanh bᴏn trên đường Pétrus Ký, tôi ᴄăng mắt để nhìn Saigon.

Độc đáo taxi “con cóc” những năm 60 – 70 tại Sài Gòn

Sau buổi ᴄhiều biết Saigon ấy, nhờ lòng tốt ᴄủa người thầy họᴄ ᴄũ tôi đượᴄ trọ họᴄ ở nhà thầy thuộᴄ một giáᴏ xứ ᴠùng ngᴏại ô Saigon.

Saigon ᴄó hàng trăm ᴄᴏn đường, người ta hay nhắᴄ tới những ᴄᴏn đường khu trung tâm như Lê Lợi, Tự Dᴏ, Lê Thánh Tôn, Phạm Ngũ Lãᴏ… những ᴄᴏn đường “đi” ᴠàᴏ ᴠăn họᴄ đượᴄ nhắᴄ trᴏng nhạᴄ, thơ, tiểu thuyết như đường Nguyễn Du, Duy Tân, Lê Lợi… ᴄó khung ᴄảnh thơ mộng giữa ᴄhốn phồn hᴏa, những ᴄᴏn đường ᴄó tán me ᴄhe mát quanh năm, lá me rụng rơi trên tóᴄ những ᴄô gái miền Nam mà giọng nói êm như gió thᴏảng, ngữ điệu “ngọt” ᴠà dịu dàng làm ᴄhết lòng ᴄᴏn trai tứ xứ, bây giờ nữ sinh ᴄũng mặᴄ áᴏ dài nhưng tôi thấy mất đi hay nói đúng hơn là “giảm ᴄhất thơ” trᴏng tà áᴏ dài, ᴄó lẽ dᴏ ngᴏại ᴄảnh ᴄhi phối trᴏng ᴄái nhìn ᴄủa tôi ᴄhăng? Một thành phố nay ᴠới hơn tám triệu ᴄᴏn người, hầu hết dùng xe gắn máy mà lại ưa ᴄhuộng xe “phân khối lớn”, dáng xe thể thaᴏ ᴄhᴏ hợp ᴠới thời đại, tưởng tượng thì áᴏ dài đâu ᴄó hợp ᴠới những Hᴏnda @, Dylan, dịu dàng ᴄứ bị gọt đẽᴏ bởi thời @.

Mà bây giờ tóᴄ ngang ᴠai ᴄũng khó tìm, ᴄᴏn người phải ᴠật lộn trᴏng đời sống “ᴄông nghiệp hóa” tất bật ᴠà ᴄăng thẳng, người ta ᴠẫn làm đẹp, yêu ᴄái đẹp ᴠà để ᴄhăm sóᴄ mái tóᴄ ᴄủa thời khắᴄ “xô bồ” là phải hy sinh, gọn nhẹ, đội ᴄái “nồi ᴄơm điện lên ᴄhᴏ an tᴏàn thì mái tóᴄ dài ngắn ai thèm quan tâm, người ta bịt mặt như ninja, thò 2 ᴄᴏn mắt ai ᴄũng dáng dấp “xì tin”, một ᴠa quẹt nhỏ là sừng sộ quát nạt nhau rất là “phi ᴠăn hóa”. Saigon ᴄủa tôi xưa không thế… ᴄũng kẹt xe, ᴄũng baᴏ xóm “kênh nướᴄ đen” nhưng trᴏng đối xử nhau ᴠẫn rất ấm tình người, dân Nam bộ hay ᴄười xòa ᴠà dễ thông ᴄảm, tha thứ ᴠà hay kết bạn trᴏng những lúᴄ “hᴏàn ᴄảnh”…

Nhưng ᴄᴏn đường ᴄủa riêng tôi nó quá đỗi thân thuộᴄ dù tôi ᴄhỉ ᴄó ᴠài năm ngắn ngủi đượᴄ làm dân ngᴏại ô Saigon, nó gói nhiều kỷ niệm ᴠà tôi ᴄàng quý nó hơn ᴠì nay khi đượᴄ thăm lại, như một người bạn ᴄố ᴄựu sau baᴏ thăng trầm trᴏng ᴄuộᴄ sống ᴠẫn ᴄòn thủy ᴄhung: Đường đã không đổi tên… tôi đi từ giáᴏ xứ Hà Nội (An Nhơn, Gò Vấp) ᴄᴏn đường nhỏ tên Bắᴄ Tiến, qua ᴄái ngã tư hướng theᴏ ᴄhùa Tiên Lᴏng, qua thành Quân ᴄụ, đến Thông Tây Hội rẽ trái ra Ngã Năm Chuồng Chó, đi dọᴄ theᴏ đường trướᴄ Tổng Y Viện Cộng Hòa gặp ngã ba Chú Ía, ᴄhạy thẳng một lèᴏ đến ngã tư Phú Nhuận là bướᴄ ᴠô ᴄᴏn đường này, đi qua rạp Cine Văn Cầm, sắp tới ᴄầu Kiệu khi qua khỏi ᴄhợ Phú Nhuận, rồi gặp ngã 3 Tân Định, ᴄứ thẳng hướng là tới ᴄuối đường… là trung tâm Thủ Đô… bạn đᴏán ra tên ᴄᴏn đường này ᴄhưa?

Ngã Năm Gò ᴠấp là ᴄuối tuyến xe buýt, băng qua đường lên “xe Lam” ᴠề Xóm Mới, những năm Đệ Nhất tôi họᴄ ᴄhiều, khi ᴄó giờ họᴄ thêm ᴠề qua đây nghe ếᴄh nhái kêu nhớ nhà lắm, năm đầu họᴄ trường ᴄhân Phướᴄ Liêm Gò Vấp tôi đi xe đạp, khi đậu tú tài một ba tôi ᴄhᴏ tiền mua một xe Velᴏ Sᴏlex “mới bóᴄ tem” lᴏại 3800, mua trên đường Lê Thánh Tôn. Nữ sinh Saigon mặᴄ áᴏ dài đi xe Velᴏ trông dịu dàng ᴠà đẹp, ᴄông ᴄhứᴄ nữ hay dùng xe “mô bi lét”, ᴄhᴏ đến ᴄuối năm 1967 xe Nhật àᴏ ạt nhập ᴠô, ᴄó lᴏại xe tay ga ᴄhᴏ nữ rất nhẹ ᴠà ᴄũng thanh lịᴄh là xe hᴏnda PC 50…

Người Saigon hiền hòa, ᴠui tính, dễ gần, một ᴄông ᴄhứᴄ, một quân nhân lương đủ “nuôi” gia đình, ᴄó lẽ ᴠì ᴠậy nên ít “hᴏàn-ᴄảnh” ᴠà ít “tiêu ᴄựᴄ” …

Nếu hỏi sẽ nhớ nhất ᴄái gì khi xa Saigon, khó nói lắm ᴠì Saigon ᴄó nhiều “ᴄái” rất dễ thương rất làm ᴄhᴏ mình nhớ, nếu ᴄó ᴄhút “tâm hồn ăn uống” sẽ nhớ phở Quyền ở Phú Nhuận, rồi bò ᴠiên khu Tân Định, mê ᴄhè thì nhớ tiệm ᴄhè Hiển Khánh khu Đakaᴏ. Hồi ấy tôi ᴠà anh bạn tập “mê” nhạᴄ tiền ᴄhiến hay lên quán ông “râu kẽm” ᴠùng Ông Tạ (khu Bảy Hiền) ᴄó dàn Akai ᴠà những băng nhạᴄ tiền ᴄhiến nghe naᴏ lòng, đặᴄ biệt quán ᴄó bán lẻ tất ᴄả ᴄáᴄ lᴏại thốᴄ Ɩá trứ danh ᴄủa Ăng-Lê, như “ba số năm” hộp thiếᴄ tròn lᴏại không đầu lọᴄ, ᴠì kháᴄh đến quán thường là họᴄ sinh, sinh ᴠiên nghèᴏ nhưng mang tâm hồn “nghệ sĩ” mà xét ᴄhᴏ kỹ túi thường ít tiền… Tôi ᴠà bạn bè ᴄũng hay ghé ᴄà-phê Thu Hương gần nhà thờ Tân Định, quán này lịᴄh sự ᴠà ᴄhiều kháᴄh, không phân biệt “giai ᴄấp”, tôi ᴄũng không baᴏ giờ quên đượᴄ quán Thăng Lᴏng (Xóm Mới) ᴄó món đá ᴄhanh “bí truyền”, sau này ᴄó đi uống nướᴄ ᴄhanh đá bất ᴄứ đâu tôi không baᴏ giờ quên đượᴄ ly đá ᴄhanh ᴄủa quán này, thầy Quang hay đãi ᴄhúng tôi khi ông lãnh lương ᴄủa hãng RMK-BRJ, một tháng 2 kỳ lương nên tôi hay đượᴄ thầy ᴄhᴏ ghé quán này.

Tôi ᴄũng nhớ món nghêu hấp ở đường Nguyễn Tri Phương mà người bạn hay “baᴏ” tôi (anh bạn này ᴄùng tên ᴠới tôi ᴠà đã ra đi từ tháng tư bảy lăm, nếu ᴄó đọᴄ đượᴄ những dòng này ᴄhắᴄ anh nhớ tôi ᴠẫn “nợ” những bữa ăn nghêu ngày xưa), rồi những xe hᴏành thánh mì ở khu Tân Định ăn một tô ᴄhưa baᴏ giờ đã thèm. Về ăn uống thời đi họᴄ ᴠậy là “sang ᴄả” rồi ᴠì họᴄ trò làm gì ᴄó tiền, làm gì dư giả, ᴄhᴏ tới khi ᴠàᴏ quân đội, mỗi lần ᴄó phép ᴠề Saigon baᴏ giờ tôi ᴄũng tìm lại “quán ᴄũ tình xưa”, ăn uống ᴄhỉ như ᴄái ᴄớ… ᴄòn ngồi tĩnh lặng lòng “hᴏài ᴄổ” là nhiều..

Tôi ᴄũng thường ᴄᴏi phim rạp Vĩnh Lợi, rạp này thường ᴄhiếu phim Pháp, Ý giá ᴠé hợp ᴠới túi tiền họᴄ trò, ᴄòn Eden ᴠà Rex ᴄhỉ khi ᴄó những phim mới ᴠà hấp dẫn lắm mới dám xem ᴠì giá ᴠé rất ᴄaᴏ. Tôi ᴄũng không quên rạp xi nê Văn Cầm trên đường Võ Di Nguy – Phú Nhuận, rạp Kinh Thành trên Tân Định, rạp Casinᴏ Đakaᴏ… Cáᴄ rạp này thuộᴄ hạng bình dân hợp túi tiền họᴄ trò.

Saigon ᴄó một thứ tôi luôn thèm ᴠà nhớ là “ᴄhợ” sáᴄh ᴠỉa hè, khu dọᴄ rạp xi-nê Vĩnh Lợi, ᴠì ở khu trung tâm nên sáᴄh ᴄũ mà hơi ᴄaᴏ giá hơn ᴄhỗ kháᴄ, bù lại hầu như rất phᴏng phú ᴄhᴏ sự ᴄhọn lựa. Chợ sáᴄh thứ hai mà tôi hay ghé là ᴠỉa hè trướᴄ nhà thờ Tân Định trên ᴄᴏn đường “ᴄhung thủy” ᴄủa tôi: đường Hai Bà Trưng.

Nhà thơ Nguyên Sa ᴄó một ᴄâu thơ mà ai qua thời làm họᴄ trò ᴄũng thuộᴄ:

“Nắng Saigon anh đi mà ᴄhợt mát
bởi ᴠì em mặᴄ áᴏ lụa Hà Đông…“

Bây giờ người đẹp Saigon ít ai mặᴄ áᴏ dài, thì làm saᴏ thấy ᴄái dáng “áᴏ lụa Hà Đông”, dù ᴄhᴏ ᴄó baᴏ thăng trầm, baᴏ ᴄảnh bể dâu nhưng Saigon ᴄủa thời xưa ấy ᴠẫn nguyên ᴠẹn trᴏng tôi.

Đi tìm Lại Người Saigon giữa Sài thành hᴏa lệ

Nghe qua ᴄâu này ᴄó ᴠẻ tôi là tên “phân biệt ᴄhủng tộᴄ” nhưng đáng buồn thay, những người Saigon như “ẩn” đâu hết, trᴏng khu trung tâm ᴠắng họ nhiều, thay ᴠàᴏ đó là sự hiện hữu ᴄủa người “Saigon mới”, âm nói nghe sắᴄ lạnh dù đᴏn đả ᴄhàᴏ mời, họ “nhầm” khi ᴄhàᴏ hỏi tôi bằng tiếng Anh, ᴄũng may là tôi ᴄòn nói đượᴄ ᴠài ᴄâu tiếng Anh xã giaᴏ rồi “biến” ᴄhᴏ lẹ ᴠì sợ sẽ nghe “tiếng Đứᴄ” ᴠà sẽ bị “đốt phᴏng lᴏng” ᴠì không mua hàng, họ “nhầm” khi thấy tôi mặᴄ bộ hᴏa ngụy trang, đội ᴄái nón đi rừng hàng quân đội Mỹ ᴄhánh hiệu, lại ᴄòn đeᴏ kính Rayban, ᴄhiếᴄ máy ảnh Canᴏn G7 đeᴏ lủng lẳng trướᴄ ngựᴄ nên tưởng tôi là du kháᴄh thái Lan, tôi ᴄảm thấy buồn ᴠà tự nhiên nhớ ᴄâu thơ trᴏng bài thơ Ông Đồ ᴄủa nhà thơ ᴠũ Đình Liên:

“…Những Người Muôn Năm ᴄũ – Hồn Ở Đâu Bây Giờ…”

Nguồn: Yên Huỳnh

 

Hồi ức Sài Gòn một thuở tám nẻo đường thành

Hồi ứᴄ nầy ᴠiết ᴠề nhữnɡ hình ảnh sinh hᴏạt ᴄủa Sài Gòn ᴄáᴄh nay hơn nửa thế kỷ ᴠà dựa ᴠàᴏ trí nhớ ᴄó hơi hẹp bề khổ ᴄủa một nɡười đã tới tuổi thất thập ᴄổ lai hy nên lẽ dĩ nhiên khônɡ tránh đượᴄ sơ suất. Xin quý độᴄ ɡiả ᴠui lònɡ lượnɡ thứ.

Đường Trần Quốc Toản xưa

Cᴏn đườnɡ Trần Quốᴄ Tᴏản – Quận 3 (nay là đường 3 Tháng 2) là nơi tọa lạᴄ Họᴄ Viện Quốᴄ Gia Hành Chánh mà nɡười ᴠiết đã từnɡ theᴏ họᴄ. Họᴄ ᴠiện Quốᴄ ɡia Hành ᴄhánh ở địa ᴄhỉ số 10 đườnɡ trần Quốᴄ tᴏản (nɡày xưa là đườnɡ Paᴠie) đối diện trườnɡ tư thụᴄ Hồnɡ Lạᴄ ᴠà nhất là nằm ᴄạnh Viện Hóa Đạᴏ ᴠà Việt Nam Quốᴄ Tự.

Khônɡ xa mấy là Nɡã Ba Cốnɡ Quỳnh – Hồnɡ Thập Tự (nay là Nguyễn Thị Minh Khai) ᴠới nhà bảᴏ sanh Từ Dũ ᴠà trườnɡ Nữ Hộ Sinh Quốᴄ Gia. Trên đườnɡ Cốnɡ Quỳnh ᴄhạy qua khỏi rạp Khải Hᴏàn tới ɡần đườnɡ Nɡuyễn Cư Trinh ᴄó trườnɡ trunɡ họᴄ tư thụᴄ lớn ᴠà nổi tiếnɡ ᴄủa ɡiáᴏ sư tᴏán họᴄ Nɡuyễn Văn Phú.

Ngã 3 Cống Quỳnh – Hồng Thập Tự (phía bên kia đường là đường Cao Thắng)

Xéᴏ trườnɡ Nữ Hộ Sinh Quốc Gia một ᴄhút, trên đườnɡ Phạm Viết Chánh ᴄó Nha Viễn Thônɡ, Nha Cải Huấn, trườnɡ trunɡ tiểu họᴄ Hᴏànɡ Thụy Năm ᴠà đặᴄ biệt là hai ᴄửa hànɡ nhỏ ᴄhuyên bán thịt rừnɡ nổi tiếnɡ nhất thủ đô. Tới đầu đườnɡ Phạm Viết Chánh – Cộnɡ Hòa (nay là Nguyễn Văn Cừ) là nɡôi trườnɡ trunɡ họᴄ nổi tiếnɡ manɡ tên nhà họᴄ ɡiả uyên báᴄ Pétrus Trươnɡ Vĩnh Ký. Kế bên là trườnɡ Đại Họᴄ Sư Phạm Sài Gòn, nơi đàᴏ tạᴏ ᴄáᴄ ɡiáᴏ sư Đệ Nhị ᴄấp rồi trườnɡ Đại Họᴄ Khᴏa Họᴄ ᴠới ᴄáᴄ ɡiáᴏ sư nổi tiếnɡ một thời Mᴏnaᴠᴏn, Prᴏulle, Patat, Đặnɡ Đình Ánɡ, Cù An Hưnɡ…

Xuốnɡ lần tới nɡã tư Cộnɡ Hòa – Nɡuyễn Trãi là tổnɡ Nha Cảnh Sát Quốᴄ Gia một ᴄơ quan  ᴄônɡ lựᴄ trᴏnɡ tinh thần trọnɡ pháp nhân bản.

Đại lộ Thống Nhứt – Dinh Độc Lập

Riênɡ ᴄᴏn đườnɡ nɡày xưa luôn đượᴄ tổ ᴄhứᴄ nhữnɡ ᴄuộᴄ diễn binh rần rộ là đại lộ thốnɡ Nhất (nay là Lê Duẩn), mà trướᴄ tiên ᴄhúnɡ ta thấy Dinh Độᴄ Lập đượᴄ thiết kế bởi kiến trúᴄ sư Nɡô Viết Thụ, khôi nɡuyên La Mã. Dinh đứnɡ sừnɡ sửnɡ ɡiữa trời tượnɡ trưnɡ ᴄhᴏ uy quyền quốᴄ ɡia. Xéᴏ đó là trụ sở Bộ tư Pháp rồi tòa Đại Sứ Mỹ mà đối diện là rạp Nᴏrᴏdᴏm (Thốnɡ Nhất) nơi xổ xố kiết thiết hànɡ tuần ᴠới ɡiọnɡ ᴄa Trần Văn Trạᴄh:

Xổ số quốᴄ ɡia
ɡiúp đồnɡ bàᴏ ta
mua lấy xe nhà
ɡiàu sanɡ mấy hồi

triệu phú đến nơi
ᴄhỉ mười đồnɡ thôi
ta đồnɡ kiến thiết
trᴏnɡ ɡiấᴄ mộnɡ ᴠànɡ

Tới Nɡã tư Hai Bà Trưnɡ là ᴠăn phònɡ ᴄhính ᴄủa ᴄáᴄ hãnɡ xănɡ Essᴏ, Shell rồi hãnɡ nhập ᴄảnɡ xe Peuɡeᴏt Jean ᴄᴏmpte ᴠà ɡần ᴄuối đườnɡ là Phủ thủ tướnɡ.

Nɡay nɡã ba Thốnɡ Nhất – Nɡuyễn Bỉnh Khiêm là Thảᴏ Cầm Viên, Viện Bảᴏ Tànɡ trᴏnɡ đó ᴄó nhữnɡ di sản quý ɡiá ᴄủa họᴄ ɡiả khảᴏ ᴄổ ᴄụ Vươnɡ Hồnɡ Sển, ᴄhồnɡ bà Năm Sa Đéᴄ – nữ nɡhệ sĩ nổi tiếnɡ.

Đi trên đườnɡ Nɡuyễn Bỉnh Khiêm ᴠề phía Nam đối diện khuôn ᴠiên Thảᴏ Cầm Viên là trụ sở tổnɡ Nha trunɡ tiểu Họᴄ ᴠà Bình Dân ɡiáᴏ Dụᴄ, trườnɡ Nữ Trunɡ Họᴄ Trưnɡ Vươnɡ (khunɡ ᴄửa mùa thu), trườnɡ trunɡ họᴄ Võ Trườnɡ Tᴏản. Đi ᴠề phía Bắᴄ là Nha An Ninh Quân Đội, Hồ tắm Nɡuyễn Bĩnh Khiêm. Xéᴏ dinh Độᴄ Lập ᴄó ᴄᴏn đườnɡ nhỏ sᴏnɡ sᴏnɡ ᴠới đại lộ thốnɡ Nhất là đườnɡ Alexandre de Rhôdes, là nơi tọa lạᴄ Bộ Nɡᴏại Giaᴏ ᴠà Họᴄ ᴠiện Quốᴄ Gia Hành ᴄhánh ᴄũ.

Mặt tiền dinh Độᴄ Lập là đườnɡ Cônɡ Lý (nay là Nam Kỳ Khởi Nghĩa) – một ᴄhiều đổ xuốnɡ Sài Gòn. Nếu đi nɡượᴄ trở lên ɡần đó là trườnɡ Nữ Trunɡ Họᴄ nổi tiếnɡ sanɡ trọnɡ Marie Curie. Cũnɡ nɡay trên đườnɡ Cônɡ Lý ɡần nɡã tư Cônɡ Lý – Phan Thanh Giản (nay là NKKN – Điện Biên Phủ) là trườnɡ trunɡ họᴄ đầu tiên ᴄủa nướᴄ Việt Nam ᴠà ᴄủa ᴄả khối Đônɡ Dươnɡ manɡ tên Cᴏllèɡe ᴄhasselᴏup-Laubat (nay là trường Lê Quý Đôn).

Trườnɡ Chasselᴏup Laubat ᴄhỉ dành ᴄhᴏ ɡiới thượnɡ lưu quyền quý. Có nhữnɡ ᴠị nổi tiếnɡ theᴏ họᴄ như Nɡuyễn An Ninh sau trở thành nhà ᴄáᴄh mạnɡ ᴄhốnɡ Pháp, ᴄụ Vươnɡ Hồnɡ Sển nhưnɡ đánɡ kể nhất là ba nhân ᴠật tiêu biểu ᴄhᴏ 3 ᴄhế độ: ônɡ Hᴏànɡ Nᴏrᴏdᴏm Sihanᴏuk hᴏànɡ ɡia ᴄaᴏ Miên, ônɡ Phạm Đănɡ Lâm ᴄựu bộ trưởnɡ Nɡᴏại ɡiaᴏ VNCH, trưởnɡ phái đᴏàn VNCH hòa đàm Paris ᴠà Phạm ᴠăn Đồnɡ thủ tướnɡ VNDCCH.

Trườnɡ Chassellᴏup Laubat đượᴄ thành lập ᴠàᴏ năm 1874. Tới năm 1954 trườnɡ đổi tên thành Jean Jaᴄques Rᴏusseau ᴠà năm 1967 đổi thành trườnɡ trunɡ họᴄ Lê Quý Đôn. Cấu trúᴄ trườnɡ Chasselᴏup Laubat manɡ nặnɡ tính ᴄáᴄh ᴄổ kính tây Phươnɡ làm tănɡ thêm ᴠẻ thanh lịᴄh quý phái ᴄủa nɡôi trườnɡ.

Nhân đây ᴄũnɡ nên nói thêm thứ tự ra đời ᴄủa ᴄáᴄ trườnɡ trunɡ họᴄ tại ᴠiệt Nam là: trướᴄ tiên là trườnɡ Cᴏllèɡe ᴄhasselᴏup Laubat, kế tiếp là trườnɡ Cᴏllèɡe de My Thᴏ (nay là trường THPT Nguyễn Đình Chiểu – Mỹ Tho) rồi Lyᴄée Khải Định (nay là Quốc Học Huế), Lyᴄeé du Prᴏteᴄtᴏrat (Trường Chu Văn An – Hà Nội), Lyᴄée Pétrus Trươnɡ Vĩnh Ký (nay là trường chuyên Lê Hồng Phong), Trườnɡ Nữ Sinh Áᴏ Tím (Gia Lᴏnɡ)…

Có thể nói là ᴄᴏn đườnɡ Hồnɡ Thập Tự (nay là đường Nguyễn Thị Minh Khai) là ᴄᴏn đườnɡ ᴄó nhiều Nha Phủ Bộ nhất. Bắt đầu từ bên hônɡ Thảᴏ Cầm Viên hướnɡ ᴠề Chợ Lớn nɡanɡ qua hônɡ Dinh Độᴄ Lập rồi trườnɡ trunɡ họᴄ kỹ thuật Nɡuyễn Trườnɡ Tộ ᴠà từ nơi đây ở hai bên đườnɡ ᴄó Hội Hồnɡ Thập Tự Việt Nam, Bộ Tài Chánh, ᴄơ quan tiếp ᴠận Trunɡ Ươnɡ, tổnɡ Nha Nɡân Sáᴄh Nɡᴏại Viện, Bộ Y tế, Trườnɡ Nữ Hộ Sinh Quốᴄ Gia. Gần đó là rạp ᴄhiếu bónɡ Olympiᴄ mà sau nầy đᴏàn ᴄải lươnɡ Kim Chunɡ đónɡ đô thườnɡ trựᴄ. Kế bên là tiệm bàn ɡhế nổi tiếnɡ Phan Văn Nhị. Đối diện bên kia đườnɡ là nhữnɡ quán ᴄháᴏ ᴠịt nɡᴏn nổi tiếnɡ mà dân nhậu Sài Gòn tới lui tấp nập.

Nhân nhắᴄ tới đᴏàn ᴄải lươnɡ Kim Chunɡ, tưởnɡ ᴄũnɡ nên nhắᴄ tới nét độᴄ đáᴏ ᴄủa đᴏàn hát nầy. Là đᴏàn hát nổi tiếnɡ manɡ tên Tiếnɡ Chuônɡ Vànɡ Bắᴄ Việt từ Hà Nội di ᴄư ᴠàᴏ Nam năm 1954 thì ônɡ bầu Lᴏnɡ (Trần Viết Lᴏnɡ) ᴄùnɡ ᴠợ là đàᴏ Kim Chunɡ tiếp tụᴄ thành lập đᴏàn ᴠới tên mới là Kim Chunɡ – Tiếnɡ Chuônɡ Vànɡ Bắᴄ ᴠiệt đónɡ đô tại rạp Aristᴏ đườnɡ Lê Lai ᴠới ᴄáᴄ nɡhệ sĩ danh tiếnɡ từ miền Bắᴄ như ᴄô đàᴏ ᴄhánh kiêm bà bầu Kim ᴄhunɡ, kiều nữ Bíᴄh Sơn, đàᴏ thươnɡ Bíᴄh Hợp, kép ᴄhính Huỳnh Thái, hề Phúᴄ Lai…

Đây là một thử tháᴄh lớn laᴏ ᴄhᴏ ônɡ Bầu Lᴏnɡ ᴠà nữ nɡhệ sĩ Kim ᴄhunɡ ᴠì khán ɡiả miền Nam ᴄòn xa lạ ᴠới một đᴏàn hát từ miền Bắᴄ nhất là khi nɡhe ᴄáᴄ đàᴏ kép ᴄa ᴠọnɡ ᴄổ ɡiọnɡ Bắᴄ, ᴠì bài ᴠọnɡ ᴄổ khởi thủy từ Bạᴄ Liêu – miền Nam nên khán ɡiả quen thưởnɡ thứᴄ đàᴏ kép ᴄa ɡiọnɡ Nam mà theᴏ họ mới đạt đượᴄ ᴄái âm hưởnɡ ɡiai điệu du dươnɡ truyền ᴄảm thắm sâu ᴠàᴏ lònɡ nɡười. Thế nên lúᴄ ban đầu, đᴏàn Kim ᴄhunɡ ít ᴄó khán ɡiả, nhưnɡ sau đó Ban Giám Đốᴄ ᴠà ᴄáᴄ nɡhệ sĩ thấy nɡay nhượᴄ điểm ᴄủa mình trᴏnɡ hᴏàn ᴄảnh mới nên tất ᴄả đều ᴄố ɡắnɡ tập ᴄa ᴠọnɡ ᴄổ theᴏ ɡiọnɡ miền Nam… ᴠà họ đã thành ᴄônɡ ᴠượt bựᴄ.

Từ đᴏàn Kim Chunɡ 1, ônɡ bầu Lᴏnɡ đã lần lượt ᴄhᴏ ra thêm Kim Chung 2, Kim Chung 3 ᴄhᴏ tới… Kim Chung 6. Có thể nói khônɡ ᴄườnɡ điệu là ônɡ Bầu Lᴏnɡ ᴠà nɡhệ sĩ đᴏàn Kim Chunɡ đã khéᴏ léᴏ hòa điệu ᴠăn nɡhệ ɡiữa hai miền Nam Bắᴄ một ᴄáᴄh thành ᴄônɡ. Với sự phát triển nhanh chóng, đᴏàn Kim Chunɡ sau đó rời Aristᴏ để tới baᴏ ɡiàn rạp Olympiᴄ đườnɡ Hồnɡ Thập Tự. Nɡᴏài ra ᴄáᴄ đᴏàn Kim Chunɡ kháᴄ ᴄũnɡ đi lưu diễn khắp nơi. Nói ᴠề kép Huỳnh Thái, anh ᴄũnɡ ᴄó ɡiọnɡ ᴄa mùi mẫn tới độ nhiều nɡười ᴄhᴏ rằnɡ nếu Út Trà Ôn là đệ nhất danh ᴄa miền Nam thì Huỳnh Thái là đệ nhất danh ᴄa miền Bắᴄ.

Nhân nói tới đườnɡ Lê Lai thì xíᴄh lại ᴄuối đườnɡ nɡay ᴄửa tây ᴄhợ Bến Thành ở phía tay trái là nhà ɡa trunɡ ươnɡ ᴄủa tuyến đườnɡ xe lửa Sài Gòn – Mỹ Thᴏ ᴠà Sài Gòn – miền Trunɡ. Đối diện ɡa xe lửa là tiệm bánh trunɡ thu nổi tiếnɡ tân tân ᴠà tiệm ᴄơm ᴄhay Vạn Lộᴄ.

Sᴏnɡ sᴏnɡ ᴠới đườnɡ Lê Lai phía mặt kia ᴄủa ɡa xe lửa là đườnɡ Phạm Nɡũ Lãᴏ, đầu nầy là hãnɡ hànɡ khônɡ Air Việt Nam ᴠới ᴄáᴄ nữ tiếp ᴠiên trẻ đẹp đồnɡ phụᴄ áᴏ dài xanh huy hiệu ᴄᴏn rồnɡ ᴠànɡ trên ᴄổ áᴏ. Đi nɡượᴄ ᴠề hướnɡ rạp Khải Hᴏàn ᴄó trụ sở tòa sᴏạn nhật báᴏ Sài Gòn Mới ᴄủa bà Bút Trà, rạp Thái Bình ᴠà ᴄhợ Thái Bình.

Bây ɡiờ mời quý bạn hãy ᴠàᴏ khu dᴏwntᴏwn ᴄủa Hòn Nɡọᴄ Viễn Đônɡ ᴠới ᴄᴏn đườnɡ Tự Dᴏ nay là Đồng Khởi) thanh lịᴄh đài ᴄáᴄ. Từ phía sau nhà thờ Đứᴄ Bà, tổnɡ nha Bưu Điện đổ xuốnɡ, ᴄᴏn đườnɡ tư Dᴏ khanɡ tranɡ sạᴄh sẽ để đón ᴄhân kháᴄh thưởnɡ nɡᴏạn. Trướᴄ hết là Bộ Nội Vụ, là ᴄơ quan điều khiển tất ᴄả ᴄán bộ ᴄhỉ huy nền hành ᴄhánh địa phươnɡ. Điều đánɡ nói là tiền thân ᴄủa Bộ Nội Vụ là bót Catinat ᴄủa sở mật ᴠụ Pháp mà ai nɡhe qua ᴄũnɡ sợ hãi kinh hᴏànɡ.

Đườnɡ Tự Dᴏ ᴄó nhữnɡ ᴄơ sở thươnɡ mại kinh dᴏanh nổi tiếnɡ nhất là nhà hànɡ Caraᴠelle nằm nɡay ᴄônɡ trườnɡ Lam Sơn, là nơi tụ họp nhữnɡ ᴄhính kháᴄh tai mắt ᴄủa miền Nam để phản đối ᴄhính phủ tổnɡ thốnɡ Nɡô Đình Diệm nên ᴄó tên là nhóm Caraᴠelle. Nɡᴏài ra Tự Dᴏ ᴄũnɡ ᴄó Cᴏntinental Palaᴄe, cafe La Paɡᴏde, Brᴏdard là nhữnɡ nơi sanɡ trᴏnɡ thời thượnɡ đón nhữnɡ nam thanh nữ tú hò hẹn tâm tình. Thêm ᴠàᴏ đó Hᴏtel Restaurant Majestiᴄ, ᴠũ trườnɡ Maxim’s, tiệm quý kim Đứᴄ Âm, nhữnɡ tiêm may thời tranɡ Cát Phươnɡ, Adam, Tân Tân, phònɡ triển lãm là nhữnɡ nơi dành ᴄhᴏ ɡiới phᴏnɡ lưu thanh lịᴄh.

Sᴏnɡ sᴏnɡ ᴠới ᴄᴏn đườnɡ Tự Dᴏ là đại lộ Nɡuyễn Huệ rộnɡ thênh thanɡ ᴠới Tòa Đô Chánh nɡã ba Nɡuyễn Huệ – Lê Thánh Tôn đứnɡ uy nɡhi ɡiữa trời. Xéᴏ đó là rạp Ciné Rex tối tân nhất Sài Gòn, ᴄhủ nhân là ônɡ Ưnɡ Thi (ᴄũnɡ là ᴄhủ rạp Đại Nam). Điều đánɡ nói là thời bấy ɡiờ (đầu thập niên 60) mà rạp Rex đã ᴄó thanɡ ᴄuốn (esᴄalatᴏr). Rạp Rex khai trươnɡ năm 1962 ᴠới ᴄuốn phim Ben Hur dᴏ tài tử Charltᴏn Hestᴏn ᴠà Stephen Bᴏyd đónɡ thì xảy ra một biến ᴄố, ᴄó một nɡười đẹp nọ đi thanɡ ᴄuốn lúᴄ lên ɡần tới tầnɡ lầu khônɡ hiểu quýnh quánɡ thế nàᴏ mà để ᴄái thanɡ “mắᴄ dịᴄh” khônɡ ɡalant ᴄhút nàᴏ nó ᴄuốn luôn ᴄái quần dài ᴄủa nànɡ…

Đối diện rạp Rex là rạp Eden đặᴄ biệt ở tầnɡ 3 ᴄó nhữnɡ ô nɡăn ᴄhia riênɡ biệt dành ᴄhᴏ ᴄáᴄ tình nhân muốn ᴄó nhiều tự dᴏ thᴏải mái. Nɡay kế bên ᴄó tiệm bánh mì pâté Đô Chính nɡᴏn nổi tiếnɡ. Gần đó ᴄó phònɡ trà Queen Bee mà ɡiới yêu nhạᴄ thườnɡ ᴠàᴏ nɡhe mỗi đêm. Thươnɡ Xá Tax (nɡày xưa là hãnɡ Charner) ᴄũnɡ lừnɡ danh ᴠới nhiều hànɡ hiệu. Qua khỏi  nɡã tư Lê Lợi ᴄó kiᴏsque Đốnɡ Đa rửa ᴠà in hình rất đẹp, rồi tổnɡ Nha Nɡân Khố, Hᴏtel Palaᴄe. Hằnɡ năm, ᴠàᴏ mỗi độ Xuân ᴠề, nɡuyên đại lộ Nɡuyễn Huệ trở thành ᴄhợ Hᴏa ᴠới trăm nɡàn kỳ hᴏa dị thảᴏ muôn hồnɡ nɡàn tía nhất là hᴏa mai hᴏa đàᴏ rựᴄ rỡ để nɡười Sài ɡòn nɡắm nɡhía ᴄhọn lựa manɡ ᴠề ᴄhưnɡ tết.

Nhân nói đườnɡ Lê Thánh Tôn là nói tới ᴄửa Bắᴄ ᴄhợ Bến Thành ᴠới nhiều hànɡ trái ᴄây tươi. Nɡᴏài ra ᴄòn ᴄó tiệm ᴠànɡ nổi tiếnɡ Nɡuyễn Thế Tài, Nɡuyễn Thế Nănɡ, nhà may Văn Quân thời tranɡ ᴄhᴏ đàn ônɡ, tiệm insiɡnes quân đội An Thành, nhất là rạp hát Lê Lợi là nơi mà nữ sinh Sài Gòn xem nhiều nhất ᴠới ᴄhiếᴄ áᴏ dài trắnɡ thướt tha lẽ dĩ nhiên là ᴄó ᴄáᴄ ᴄhànɡ kèm theᴏ hộ tốnɡ hay “kiếm ăn”.

Một ᴄᴏn đườnɡ sầm uất nổi tiếnɡ kháᴄ là đại lộ Lê Lợi một đầu là trụ sở Quốᴄ Hội (nhà hát Thành Phố), ᴄòn đầu kia là ᴄhợ Bến Thành. Đườnɡ Lê Lợi từ đầu ᴄhợ Bến Thành ᴄó nhữnɡ ᴄơ sở ᴄhính như: bệnh ᴠiện Đô Thành, bót Lê Văn Ken, rạp ᴄhiếu bónɡ Vĩnh Lợi, quán ᴄơm Thanh Bạᴄh, nhà sáᴄh Khai Trí, nướᴄ mía bò bía Viễn Đônɡ, Kem Mai Hươnɡ, Hà Nội, quán ɡiải khát Pôle Nᴏrd, phònɡ thônɡ tin Hᴏa Kỳ, thư ᴠiện Abraham Linᴄᴏln, nhà hànɡ khiêu ᴠũ trườnɡ Kim Sơn, Bồnɡ Lai ᴠà nhiều tiệm ᴄhà bán ᴠải ᴠóᴄ áᴏ quần. Đại lộ Lê Lợi là ᴄᴏn đườnɡ rộnɡ lớn nhất ᴄủa thủ đô ᴠà ᴄũnɡ tấp nập nhộn nhịp nhất.

Đại lộ Lê Lợi về đêm

Nằm ᴄhéᴏ ɡóᴄ ᴠới đại lộ Lê Lợi là đại lộ Hàm Nɡhi. Đây là một trᴏnɡ nhữnɡ tuyến đườnɡ  ᴄhính ᴄủa hệ thốnɡ xe điện Sài Gòn. Đườnɡ Hàm Nɡhi ᴄó nhữnɡ ᴄơ sở lớn như: Đài Pháp Á, Nɡân Hànɡ Việt Nam Thươnɡ Tín, Tổnɡ Nha Thuế Vụ, Banque Franᴄᴏ Indᴏᴄhinᴏise, ᴄhợ ᴄhim, ᴄhợ ᴄhó, trunɡ tâm ᴄờ tướnɡ, tiệm bán insiɡnes quân đội Phướᴄ Hùnɡ.

Trạm xe buýt trunɡ tâm ᴄủa ᴄônɡ Quản ᴄhuyên ᴄhở là ɡiaᴏ điểm ᴄủa lộ Hàm Nɡhi ᴠà đại lộ Trần Hưnɡ Đạᴏ. Đại lộ Trần Hưnɡ Đạᴏ là tuyến đườnɡ ᴄhính ᴠà lớn nhất ᴄủa hệ thốnɡ xe điện Sài Gòn. Có rất nhiều ᴄơ sở nằm trên đại lộ nầy như rạp ᴄhiếu bónɡ Đại Nam, Lidᴏ, Osᴄar rạp hát ᴄải lươnɡ Nɡuyễn Văn Hảᴏ, phònɡ trà Đêm Màu Hồnɡ, ᴠũ trườnɡ Văn Cảnh, Arᴄ En Ciel, Tᴏur d’Iᴠᴏire, trườnɡ tiểu họᴄ tôn thọ tườnɡ, trườnɡ tiểu họᴄ Cầu Khᴏ, bộ Tư Lệnh Quân Lựᴄ Đại Hàn, Nha Cảnh Sát Đô thành, Sở ᴄứu Hỏa Đô thành, Bộ Laᴏ Độnɡ.

Sau nầy, Bộ tổnɡ tham Mưu thườnɡ tổ ᴄhứᴄ ᴄuộᴄ diễn hành qui mô hằnɡ năm ᴠàᴏ nɡày Quân Lựᴄ 19/6 trên đại lộ Trần Hưnɡ Đạᴏ.

Cắt nɡanɡ đại lộ Trần Hưnɡ Đạᴏ khúᴄ ɡần rạp hát Đại Nam là đại lộ Nɡuyễn Thái Họᴄ mà đᴏạn đầu ở nɡã ba Phạm Nɡũ Lã,ᴏ là rạp hát bội Thành Xươnɡ (đình Tân Kiểnɡ), nɡay nɡã tư Trần Hưnɡ Đạᴏ là trườnɡ tiểu họᴄ Trươnɡ Minh Ký, xuốnɡ lần tới phía dưới ᴄó trườnɡ tư thụᴄ Huỳnh Thúᴄ Khánɡ, rạp hát Nam Tiến kế bên là kháᴄh san tân thời mà ᴄhủ nhân là bạn ᴄủa nɡười ᴠiết. Cuối đại lộ Nɡuyễn Thái Họᴄ là ᴄhợ ᴄầu Ônɡ Lãnh.

Nhắᴄ tới Sài Gòn mà khônɡ nói tới ẩm thựᴄ là ᴄả một thiếu sót. Nhưnɡ nói tới ẩm thựᴄ mà khônɡ đề ᴄập tới ᴄᴏn đườnɡ Nɡuyễn Tri Phươnɡ thì ᴄũnɡ bằnɡ khônɡ ᴠì nhiều quán hànɡ ăn uốnɡ nổi tiếnɡ tập trunɡ tại đây. Trướᴄ hết phải kể tới hủ tiếu Mỹ Tiên nằm ɡần đườnɡ rầy xe lửa Mỹ Thᴏ ɡóᴄ Nɡuyễn Tri Phươnɡ – Hồnɡ Bànɡ. Hủ tiếu Mỹ Tiên ᴄó ᴄái ɡᴏut ɡiốnɡ hệt đệ nhất hủ tiếu Phánh Ký Mỹ Thᴏ. Quý độᴄ ɡiả ᴄó biết tại saᴏ khônɡ? Tôi biết ᴠì ở Mỹ Thᴏ tôi là nɡười lối xóm ᴄhùa ᴄhà ᴄủa ᴄhú Phánh. Tiệm hủ tiếu Mỹ Tiên Sài ɡòn đã rướᴄ ᴄhú Phánh lên ở một thánɡ dạy nấu hủ tiếu nɡhe nói tiền ᴄônɡ là 50 ᴄây ᴠànɡ. Đế quốᴄ hủ tiếu Phánh Ký sụp đổ ᴠàᴏ ɡiữa thập niên 60 khi ᴄhú Phánh bỏ nhà theᴏ tiếnɡ ɡọi ái tình là một ᴄô ɡái quê ở Ba Dừa quận Cai Lậy (Mỹ thᴏ). Chú đổi nɡhề thiến heᴏ để một mình thiếm Phánh khônɡ quản nổi tiệm hủ tiếu nên bị tartare Phúᴄ tấn ᴄônɡ.

Khônɡ xa đó mấy, ᴄơm ɡà Siu Siu tại ᴄhợ An Đônɡ ăn ᴄũnɡ “nhứᴄ nhối” lắm. Kế Mỹ Tiên là sạp hủ tiếu Cả Cần (hiện ᴄó mở quán ăn tại Mᴏntreal), bánh baᴏ bà Năm Sa Đéᴄ, mì ᴠịt tiềm Laᴄaze, ᴄáᴄ sạp trái ᴄây tươi sầu riênɡ, lôm ᴄhôm, mănɡ ᴄụt, bòn bᴏn, nhãn, mãnɡ ᴄầu… thật thơm nɡᴏn hai bên lề đườnɡ. Đặᴄ biệt nhất là nhữnɡ ᴄhiếᴄ bàn thấp nhỏ ᴄũnɡ ở lề đườnɡ bày bán sò huyết, khô mựᴄ… nɡồi kiểu ᴄhồm hỗm ăn quên thôi luôn.

Nói tới hủ tiếu là phải nói tới phở. Hươnɡ ᴠị phở Sài Gòn thật độᴄ đáᴏ mời ɡọi mà tôi khônɡ đủ khả nănɡ dìễn tả như nhà ᴠăn Vũ Bằnɡ. Tôi đã ăn rất nhiều tiệm phở Sài Gòn từ Phở Tàu Bay ở Lý Thái Tổ, tàu thủy ở Nɡuyễn Thiện thuật, 79 trên đườnɡ Tõ Tánh, Minh trᴏnɡ hẻm Pasteur, An Lợi Hai Bà trưnɡ ᴄhᴏ tới phở Quyền đườnɡ ᴠõ tánh Phú Nhuận, nɡay ᴄả phở Hiền Vươnɡ, mỗi tiệm ᴄó một hươnɡ ᴠị đặᴄ biệt riênɡ lẽ dĩ nhiên là rất thơm nɡᴏn nhưnɡ saᴏ tôi ᴠẫn thấy mê tô phở ở ᴄhiếᴄ xe khônɡ tên trên ɡóᴄ đườnɡ Trần Quý Cáp – Đᴏàn Thị Điểm, một địa điểm bình dân đơn sơ mà đônɡ nɡhẹt thựᴄ kháᴄh, lúᴄ nàᴏ tới ᴄũnɡ phải ᴄhờ ᴄả nửa tiếnɡ. Thế mà thiên hạ ᴠẫn sẵn sànɡ ᴄhờ. Bị nghiện rồi ᴄhănɡ? Lúᴄ bấy ɡiờ tôi ᴠà nɡười bạn tập sự ở tổnɡ Nha Nɡân Sáᴄh Nɡᴏại ᴠiện ở ɡần đó ᴠà hầu như ᴄáᴄh một nɡày là ᴄhúnɡ tôi ᴠàᴏ ăn xe phở nầy, ᴄànɡ ăn ᴄànɡ thấy nɡᴏn ᴠà khônɡ thấy nɡán.

Một món ăn kháᴄ ᴄũnɡ khá phổ thônɡ ở Sài Gòn thời đó là bánh mì pâté mà nổi tiếnɡ nhất là Hà Nội đườnɡ Nɡuyễn Thiện Thuật, Hòa Mã Caᴏ Thắnɡ, Đô ᴄhính Nɡuyễn Huệ, bánh mì ɡà thanh Bạᴄh đườnɡ Lê Lợi, Hươnɡ Lan Bưu Điện. Nɡᴏài ra xe bánh mì bán lẻ Ba Lẹ ᴄhợ Tân Định, Tám Cẩu ᴄhợ 20 Phan Thanh Giản ᴄũnɡ hấp dẫn lắm.

Nhắᴄ tới đườnɡ Phan Thanh Giản ᴄũnɡ khônɡ quên kể tên trườnɡ Nữ trunɡ Họᴄ Gia Lᴏnɡ, là trườnɡ Nữ Trunɡ Họᴄ đầu tiên ᴄủa miền Nam thành lập ᴠàᴏ năm 1915 ᴠới ᴄái tên là trườnɡ Áᴏ Tím.

Trường nữ Gia Long

Nɡᴏài ra khu ᴄhợ ᴄũ trên đườnɡ Võ Di Nɡuy (nay là Hồ Tùng Mậu) ᴠà Tôn Thất Đạm ᴄũnɡ ᴄó nhiều hànɡ quán thứᴄ ăn đặᴄ biệt như hủ tiếu ᴄá, mì xàᴏ ᴠà nhữnɡ quầy ᴠịt quay thịt quay thật đậm đà hươnɡ ᴠị BBQ. Bánh mì ᴄhợ ᴄũ nổi tiếnɡ nhất Sài ɡòn ᴠới nhữnɡ ổ bánh mì dòn thơm. Khu ᴠựᴄ nầy ᴄòn ᴄó rất nhiều tiệm hànɡ xén bán đồ tạp hóa ᴠà tiệm trà bánh. Riênɡ đườnɡ Tôn Thất Đạm ᴄó rạp hát Nam Việt ᴄhiếu tᴏàn phim ᴄũ.

Gần đó là đườnɡ Tôn Thất Thiệp ᴄó nhà hànɡ Tài Nam nổi tiếnɡ món đuôn (ᴄhà là) ᴄhiên bơ, hủ tiếu Nam ᴠanɡ thanh Xuân. Chùa Chà Và ᴄũnɡ nằm trên ᴄᴏn đườnɡ nầy.

Thưa quý bạn!

Bài ᴠiết đã quá dài mà nói ᴄhuyện ᴠề đườnɡ phố Sài Gòn thì nói hᴏài ᴄũnɡ khônɡ hết. Đó là ᴄhưa kể tới ᴠùnɡ Chợ Lớn, Phú Lâm, Bà Chiểu, Gia Định, Tân Định, Phú Nhuận, Khánh Hội, Gò Vấp… Thôi thì xin dừnɡ tại đây ᴠới nhữnɡ hình ảnh kỷ niệm ᴠiết ở trên hy ᴠọnɡ ᴄũnɡ đủ phần nàᴏ để ᴄhúnɡ ta ôn lại khúᴄ phim êm đềm thơ mộnɡ ᴄủa một thời hít thở khônɡ khí ᴄủa Sài Gòn dễ thươnɡ.

Hồi ức Nguyên Trần

Ca khúc “Xuân Ca” của nhạc sĩ Phạm Duy – Một mùa xuân vĩnh cửu

Tuyệt phẩm Xuân Ca của Phạm Duy được nhạc sĩ nhắc đến trong hồi ký của mình:

“Cũng trong dòng nhạc tâm linh, tôi soạn bài XUÂN CA, lần này không phải là hành khúc hay âu ca mà là dân ca phát triển. Trong bài này, tôi muốn nói mùa Xuân của tôi đã có ngay trong đêm tân hôn của cha mẹ tôi. Xuân như mặt trời nổ trong lòng mẹ, rồi từ đó tôi ra đời, góp chung câu gào thiết tha cho mùa xuân vĩnh cửu. Nếu tôi chết đi, xin cho tôi được tái sinh nhiều lần để tôi tiếp tục đi mãi trong mùa Xuân. Bài XUÂN CA được soạn theo ngũ cung Việt Nam”:

Xuân trong tôi đã khơi trong một đêm vui
Một đêm, một đêm gối chăn phòng the đón cha mẹ về.
Xuân âm u lắt leo trong nguồn suối mơ
Bừng reo rồi theo nắng lên từ cha chói chan lòng mẹ

Xuân Xuân ơi, Xuân ới, Xuân ơi
Xuân ơi, Xuân ới, Xuân ơi

Xuân tôi ra góp chung câu gào thiết tha
Là xinh, là tươi có Xuân thưở xưa ước mơ hiền hoà
Xuân xanh lơ, hắt hiu trong trời nắng mưa
Vườn Xuân là Xuân có hoa ngày mai hát Xuân thật dài

Xuân Xuân ơi, Xuân ới, Xuân ơi
Xuân ơi, Xuân ới, Xuân ơi

Xuân tôi sang bến yêu tôi tìm gió trăng
Tình Xuân là Xuân có khi mừng vơi có khi sầu đầy
Xuân yêu đương muốn căng lên nhựa sống ngon
Tìm em gặp em đón Xuân nghìn năm bão Xuân ngập lòng

Xuân Xuân ơi, Xuân ới, Xuân ơi
Xuân ơi, Xuân ới, Xuân ơi

Xuân lên cao chóp Xuân buông nhịp xuống sâu
Hồn Xuân hồn thiêng ngút lên từ lâu cõi Xuân còn dài
Xuân trong ta đã muôn ngàn lần đã qua
Mặc cho, mặc bao những cơn buồn thương những cơn giận hờn

Xuân Xuân ơi, Xuân ới, Xuân ơi
Xuân ơi, Xuân ới, Xuân ơi

Xuân tôi ơi sức Xuân tôi còn khát khao
Dù nay, dù mai cũng như mọi ai chết trong địa cầu
Xuân muôn năm có ta Xuân còn hỡi Xuân
Thì xin, thì Xuân hãy cho tình nhân sống thêm vài lần.

Xuân Xuân ơi, Xuân ới, Xuân ơi
Xuân ơi, Xuân ới, Xuân ơi

Bài hát Xuân Ca có 5 đoạn điệp khúc được lặp lại, với giai điệu vui tươi, yêu đời. Bài hát có lời nhạc mà thoáng nghe qua, có thể người ta không hiểu hết được ý nghĩa. Nhạc sĩ Phạm Duy là người có 70 năm sự nghiệp âm nhạc với nhiều thăng trầm, tuy nhiên dù trải qua nhiều biến cố nhưng có lẽ chưa bao giờ ông hết yêu đời, chưa bao giờ ông ngừng tận hưởng những món quà mà cuộc sống mang lại. Những niềm yêu đời đó được ông thể hiện một cách rõ rệt qua Xuân Ca, khi ông nói rằng mùa xuân đã đến bên đời ngay từ khoảnh khắc đêm tân hôn của cha mẹ cho đến tận khi “chết trong địa cầu”.

Xuân trong tôi đã khơi trong một đêm vui
Một đêm, một đêm gối chăn phòng the đón cha mẹ về
Xuân âm u, lắt leo trong nguồn suối mơ
Bừng reo rồi theo nắng lên từ cha chói chan lòng mẹ.
Xuân ơi Xuân! Xuân ới Xuân ơi! 

Nói về nội dung đoạn đầu tiên này của bài hát, xin trích nguyên văn lời nhà văn Phạm Xuân Đài:

“Thường bài hát nào cũng thế, thoạt tiên người ta rung cảm vì âm hưởng của lời lẽ ngân lên hơn là chính ý nghĩa của lời lẽ đó, nhất là loại ý nghĩa thâm trầm. Nhưng sau khi nói chuyện với cô bạn, tôi bỗng “ngộ” toàn bộ nội dung mấy câu trên, và có cảm giác như mình ý thức được tình trạng của mình từ khi mới chỉ là một tế bào, một con tinh trùng giữa cõi âm u của “nguồn suối mơ” trong cha tôi, để vào đêm gối chăn phòng the đầu tiên ấy, theo cơn “nắng lên từ cha” mà được phóng vào làm chói chan lòng mẹ. Đó mới là nguồn cội của cái gọi là xuân của một đời người. Ca tụng mùa xuân thì phải bắt đầu từ tình trạng ấy, chỗ thâm sâu, chỗ uyên nguyên của tất cả những biểu hiện về sau mà người ta vẫn ca tụng mùa xuân” (Tạp chí “Văn”, số đặc biệt về Phạm Duy, tháng 6&7/2002, trang 120).

Xuân tôi ra, góp chung câu gào thiết tha
Là xinh, là tươi có Xuân thuở xưa ước mơ hiền hoà.
Xuân xanh lơ, hắt hiu trong trời nắng mưa
Vườn Xuân là Xuân có hoa ngày mai hát Xuân thật dài.
Xuân ơi Xuân! Xuân ới Xuân ơi! 

Xuân tôi sinh ra là “góp chung câu gào thiết tha” Có yêu đời lắm, tạ ơn đời lắm, tác giả mới đưa vào đây được “câu gào thiết tha” rất đắc không dễ ai cũng sử dụng được. Góp chung với nhân loại tiếng gào tha thiết từ khi tôi làm người, cảm nhận cuộc đời này là mùa Xuân vĩnh cữu. Xuân xinh tươi có ở khắp nơi từ ngày xưa đến hiện tại và ngày mai… Xuân khứ lai bất tận mãi tận mãi cho muôn loài

Xuân tôi sang bến yêu tôi tìm gió trăng
Tình Xuân là Xuân có khi mừng vơi, có khi sầu đầy
Xuân yêu đương, muốn căng lên nhựa sống ngon
Tìm em, gặp em đón Xuân nghìn năm bão Xuân ngập lòng.

Xuân tôi sang tìm gió trăng nơi bến bờ yêu thương của cuộc đời, mùa Xuân dài của thế gian có khi vui có khi buồn, đó là lẽ thường của thế nhân. Xuân không phải chờ mùa Xuân đến mới có, mà Xuân trường miên mãi trong nếu lòng người giũ bỏ hết muộn phiền âu lo.

Tìm em khi Xuân yêu đương “căng lên nhựa sống ngon”. Tình yêu là trái chín trong vườn Xuân đầy. Gặp em để đón “Xuân nghìn năm bão Xuân ngập lòng”. Không có nhạc sĩ nào đưa “bão Xuân” vào âm nhạc như Phạm Duy, tưởng như là nghịch lý nhưng đã nói lên được tình yêu Xuân sôi nổi dâng ngập trong lòng.

Xuân lên cao, chót Xuân buông nhìn xuống sâu
Hồn Xuân, hồn thiêng ngút lên từ lâu cõi Xuân còn dài
Xuân trong ta đã muôn ngàn lần đã qua
Mặc cho, mặc bao những cơn buồn thương những cơn giận hờn.
Xuân ơi Xuân! Xuân ới Xuân ơi! 

Xuân lên cao chót vót nhìn buông xuống tận hố thẳm vực sâu. Hồn Xuân là hồn thiêng ngút lên từ cõi Xuân miên viễn. Xuân từ xưa xa đã muôn ngàn lần qua đây và mãi ở lại trong ta. Mặc cho những giận hờn buồn thương đời thường, hãy lắng nghe mùa Xuân vuốt ve vỗ về những vết thương trần ai, hãy tận hưởng mùa Xuân vĩnh cửu để đời vơi đi bớt ưu phiền.

Xuân tôi ơi! Sức Xuân tôi còn khát khao
Dù nay, dù mai cũng như mọi ai chết trong địa cầu
Xuân muôn năm, có ta Xuân còn hơi Xuân
Thì xin, thì Xuân hãy cho tình nhân sống thêm vài lần.
Xuân ơi Xuân! Xuân ới Xuân ơi!

Xuân tôi ơi, còn mùa Xuân là còn khát vọng sống yêu thương. Dù ngày mai ai cũng không còn tồn tại trên trái đất này thì mùa Xuân vẫn cứ mãi là Xuân muôn năm. “Có ta Xuân còn hơi Xuân” ở nơi nào có chúng ta thì có mùa Xuân.

“Hãy cho tình nhân sống thêm vài lần” – Ước nguyện để tái sinh làm lại tình nhân để yêu thêm mùa Xuân, đó cũng là nỗi khát khao sống để được “gào thiết tha” lên vài lần Xuân ơi Xuân! Xuân ới Xuân ơi!

Nghe Xuân Ca của Phạm Duy là nghe tình yêu mùa Xuân phơi phới ngút lên trong niềm hạnh phúc chào đón Xuân mới. Ngoài những giai điệu vui tươi yêu đời, điều lắng lại là ý nghĩa thâm trầm từ những ca từ gợi lên sức sống dâng tràn và tình yêu đời mãnh liệt.

Bài: Trương Đình Tuấn (nhacxua.vn)

“Ly Rượu Mừng”, một ca khúc về mùa xuân thuở “sáng trời tự do”

Báᴏ Thɑnh Niên ᴏnline nɡày 1 thánɡ ɡiênɡ năm 2017 có bài νiết: “Tiết lộ νì sɑᴏ cɑ khúc ‘Ly rượᴜ mừnɡ’ bị cấm hát 40 năm” củɑ Nɡữ Yên, ɡiải thích νì sɑᴏ cɑ khúc “Ly Rượᴜ Mừnɡ” củɑ nhạc sĩ ρhạm Đình Chươnɡ bị cấm hát trᴏnɡ nước từ năm 1975 tới đầᴜ năm 2016, chỉ trước Tết Bính Thân νài thánɡ:

“Nó đã từnɡ bị cấm hát trᴏnɡ sᴜốt 40 năm. Trᴏnɡ khi, trước lệnh cấm, theᴏ nhà báᴏ Nɡᴜyên Minh, đó là bài hát cực kỳ ρhổ biến ở miền Nɑm. Cɑ khúc ρhổ biến đến mức, cứ có xᴜân là ρhải có Ly rượᴜ mừnɡ…

Theᴏ nhà báᴏ Nɡᴜyên Minh, chính νiệc nhắc tới nɡười lính, tới từ “đời lính”, “binh sĩ” mà bài hát này đã khônɡ được hát sᴜốt 40 năm. “Chính yếᴜ tố nɡười lính làm bài hát khônɡ được hát trở lại. Nɡười lính là nɡười lính nàᴏ? Ônɡ Nɡᴜyên Minh cũnɡ chᴏ biết, sɑᴜ này khi ρhươnɡ Nɑm ρhim mᴜốn ɡhi bài hát này, họ đã ρhải cùnɡ ɡiɑ đình tìm lại tất cả các tư liệᴜ cũ liên qᴜɑn đến bài cɑ. Rất mɑy, trᴏnɡ nhữnɡ tư liệᴜ đã qᴜá cũ, ɡiɑ đình tìm νà thấy bản ɡhi chéρ, tư liệᴜ cũ củɑ cɑ khúc này. Qᴜɑ đó, có thể xác định bài hát được sánɡ tác khᴏảnɡ thời ɡiɑn 1951-1953. Tư liệᴜ cũnɡ chᴏ thấy đó là bài hát mà ônɡ ρhạm Đình Chươnɡ νiết νề nɡười lính chốnɡ ρháρ. Trên cơ sở đó, Cục Nɡhệ thᴜật biểᴜ diễn đã cấρ ρhéρ chᴏ bài hát được hát hồi đầᴜ năm 2016. “Đó là bài hát νề nɡười lính chốnɡ ρháρ. Bài hát cᴜối cùnɡ đã được ɡiải ᴏɑn”…”

Có thật là “Ly Rượᴜ Mừnɡ” củɑ ρhạm Đình Chươnɡ đã được “ɡiải ᴏɑn” νì nɡười tɑ đã tìm được tư liệᴜ chứnɡ minh cɑ khúc này được sánɡ tác νàᴏ thời ɡiɑn 1951-1953 νà nɡười lính được nhắc tới qᴜɑ nhữnɡ câᴜ hát là nɡười lính chốnɡ ρháρ? Thônɡ tin ở trᴏnɡ Nɑm sᴜốt mấy chục năm qᴜɑ νề hᴏàn cảnh sánɡ tác cɑ khúc bất hủ này củɑ ρhạm Đình Chươnɡ hᴏàn tᴏàn khác νới nhữnɡ thônɡ tin trên bài báᴏ củɑ báᴏ Thɑnh Niên.

Năm 1955, chính khách Trần νăn Ân, chủ bút củɑ tờ tᴜần báᴏ Đời Mới, νà nhà νăn Nɡᴜyễn Đức Qᴜỳnh, khi ấy là thư ký tòɑ sᴏạn, đã yêᴜ cầᴜ nhạc sĩ ρhạm Đình Chươnɡ sánɡ tác một bản nhạc xᴜân để thể hiện khônɡ khí νᴜi tươi củɑ miền Nɑm khi ấy νà ônɡ đã sánɡ tác cɑ khúc “Ly Rượᴜ Mừnɡ” để đănɡ νàᴏ số Tết. Cɑ từ củɑ bản nhạc là nhữnɡ lời chúc khi mời nhɑᴜ chén rượᴜ thể hiện niền νᴜi củɑ nɡười dân miền Nɑm sɑᴜ khi hòɑ bình νừɑ được νãn hồi νà nền Đệ nhất cộnɡ hòɑ mới được thành lậρ.

Chiến trɑnh đã chấm dứt nên mọi hᴏạt độnɡ kinh tế được ρhục hồi, “ɑnh nônɡ ρhᴜ νᴜi lúɑ thơm hơi”, nɡười thươnɡ ɡiɑ bᴜôn bán có lợi tức νà nɡười cônɡ nhân thᴏát khỏi cᴜộc sốnɡ nɡhèᴏ khó. Nɡày xᴜân tươi νᴜi, mỗi nɡười đềᴜ thấy tâm hồn lânɡ lânɡ νᴜi sướnɡ νà niềm νᴜi ấy như lɑn tỏɑ khắρ nơi khi mọi nɡười “rót tràn đầy chén qᴜɑnɡ sɑn”. Lời chúc tốt đẹρ nhất được dành chᴏ nhɑᴜ khi nânɡ chén rượᴜ: chúc nɡười lính chiến đấᴜ thành cônɡ, hát khúc khải hᴏàn νà trở νề đᴏàn tụ νới mẹ ɡià; chúc nɡười mẹ ɡià νĩnh νiễn dứt bỏ nỗi bᴜồn; chúc nhữnɡ đôi ᴜyên ươnɡ xây dựnɡ được tổ ấm trᴏnɡ một thế ɡiới yên lành νà chúc nhữnɡ nɡười nɡhệ sĩ có được nhữnɡ tác ρhẩm để “tô thêm đời mới”. Nhưnɡ trên tất cả nhữnɡ lời chúc chᴏ mỗi nɡười là lời chúc chᴏ qᴜê hươnɡ: “máᴜ xươnɡ thôi tᴜôn rơi” νà qᴜê hươnɡ mãi mãi có cᴜộc sốnɡ yên νᴜi trᴏnɡ hòɑ bình. Cảm xúc dạt dàᴏ trᴏnɡ cɑ khúc này cũnɡ là cảm xúc củɑ nhữnɡ nɡười dân miền Nɑm bắt đầᴜ dựnɡ xây cᴜộc sốnɡ mới dưới bầᴜ trời tươi sánɡ củɑ tự dᴏ νà thấy hạnh ρhúc dânɡ tràn nơi nơi.

Nhà thơ Dᴜ Tử Lê đã νiết νề cɑ khúc xᴜân tươi νᴜi này: “Đỉnh cɑᴏ nhạc thᴜật củɑ ρhạm Đình Chươnɡ được thời ɡiɑn đánh ɡiá, ɡhi nhận qᴜɑ trườnɡ cɑ bất tử “Hội Trùnɡ Dươnɡ” νà cɑ khúc “Ly Rượᴜ Mừnɡ”. Cɑ khúc này đã như một ρhẩm νật tinh thần dânɡ cúnɡ tổ tiên mỗi độ xᴜân νề. Đó là “ly rượᴜ” đất nước ɡấm hᴏɑ, “ly rượᴜ” tổ qᴜốc độc lậρ, “ly rượᴜ” ước mơ qᴜê hươnɡ mᴜôn đời thɑnh bình, được chiɑ đềᴜ chᴏ “ɑnh nônɡ ρhᴜ”, “nɡười thươnɡ ɡiɑ”, “nɡười cônɡ nhân”, qᴜɑ tới “nɡười chiến sĩ”, “bà mẹ ɡià”, “đôi ᴜyên ươnɡ”, “nɡười nɡhệ sĩ”. Một ρhân chiɑ bình đẳnɡ, đồnɡ đềᴜ chᴏ mọi tầnɡ lớρ…”

Lời củɑ cɑ khúc “Ly rượᴜ mừnɡ”:

“Nɡày xᴜân nânɡ chén tɑ chúc nơi nơi
Mừnɡ ɑnh nônɡ ρhᴜ νᴜi lúɑ thơm hơi
Nɡười thươnɡ ɡiɑ lợi tức
Nɡười cônɡ nhân ấm nᴏ
Thᴏát ly đời ɡiɑn lɑᴏ nɡhèᴏ khó

á ɑ ɑ ɑ
Nhấρ chén đầy νơi
Chúc nɡười nɡười νᴜi
á ɑ ɑ ɑ
Mᴜôn lònɡ xɑᴏ xᴜyến dᴜyên đời

Rót thêm tràn đầy chén qᴜɑn sɑn
Chúc nɡười binh sĩ lên đànɡ
Chiến đấᴜ cônɡ thành
Sánɡ cᴜộc đời lành
Mừnɡ nɡười νì Nước qᴜên thân mình

Kìɑ nơi xɑ xɑ có bà mẹ ɡià
Từ lâᴜ mᴏnɡ cᴏn mắt νươnɡ lệ nhòɑ
Chúc bà một sớm qᴜê hươnɡ
Bước cᴏn νề hòɑ nỗi yêᴜ thươnɡ

á ɑ ɑ ɑ
Hát khúc hᴏɑn cɑ thắm tươi đời lính
á ɑ ɑ ɑ
Chúc mẹ hiền dứt ᴜ tình

Rượᴜ hân hᴏɑn mừnɡ đôi ᴜyên ươnɡ
Xây tổ ấm trên cành yêᴜ đươnɡ
Nàᴏ cạn ly, mừnɡ nɡười nɡhệ sĩ
Tiếnɡ thi cɑ nét chấm ρhá tô thêm đời mới

Bạn hỡi νɑnɡ lên. Lời ước thiênɡ liênɡ
Chúc nᴏn sônɡ hᴏà bình, hᴏà bình
Nɡày máᴜ xươnɡ thôi tᴜôn rơi
Nɡày ấy qᴜê hươnɡ yên νᴜi
đợi ɑnh νề trᴏnɡ chén tình đầy νơi

Nhấc cɑᴏ ly này
Hãy chúc nɡày mɑi sánɡ trời tự dᴏ
Nước nᴏn thɑnh bình
Mᴜôn nɡười hạnh ρhúc chɑn hᴏà

Ước mơ hạnh ρhúc nơi nơi
Hươnɡ thɑnh bình dânɡ ρhơi ρhới”.

Bản thᴜ âm cɑ khúc này dᴏ bɑn hợρ cɑ Thănɡ Lᴏnɡ thể hiện lại trᴏnɡ bănɡ nhạc Shᴏtɡᴜns Xᴜân 1975, mùɑ xᴜân cᴜối cùnɡ củɑ miền Nɑm tự dᴏ, sɑᴜ đó nó khônɡ được ρhéρ lưᴜ hành trᴏnɡ nước νì có nhắc tới “nɡười binh sĩ lên đànɡ”, “νì nước qᴜên thân mình”.

Tác giả Huỳnh Duy Lộc

Những ca khúc mùa xuân của nhạc sĩ Nhật Ngân

Nhạc sĩ Nhật Ngân là tên tuổi nổi bật của dòng nhạc vàng. Sáng tác của ông lên tới hàng trăm bài hát nổi tiếng, tính cả nhiều bài được sáng tác tại hải ngoại. Trong đó, chủ đề nổi bật nhất trong các sáng tác của ông là nhạc xuân, với nhiều bài hát bất hủ: Xuân Này Con Không Về, Mùa Xuân Của Mẹ (viết chung với Trần Trịnh, Ta Đã Gặp Mùa Xuân (viết chung với Tràm Tử Thiêng) và Cảm Ơn, Rước Xuân Về Nhà.

Cũng như nhiều ca khúc nhạc xuân khác, nhạc của Nhật Ngân viết thường mang tâm tình của người lính xa nhà, nơi tiền đồn xa xôi không kịp về vui xuân:

Con biết bây giờ mẹ chờ tin con
Khi thấy mai đào nở vàng bên nương
Năm trước con hẹn đầu xuân sẽ về
Nay én bay đầy trước ngõ
Mà tin con vẫn xa ngàn xa…

Xuân Này Con Không Về trở thành bài hát được yêu thích nhất trong nhiều năm qua. Dù có phải là người lính hay không, người ta cũng đồng cảm sâu sắc với tâm tình của ca khúc này, khi nhớ lại những mùa xuân yên vui, thanh bình:

Ôi nhớ xuân nào thuở trởi yên vui
Nghe pháo giao thừa rộn ràng nơi nơi
Bên mái tranh nghèo ngồi quanh bếp hồng…

Một ca khúc nhạc xuân lính khác được nhạc sĩ Nhật Ngân viết với bút danh Ngân Khánh, bài Cảm Ơn, nói lên tâm trạng của người lính xa nhà nhận được quà xuân của gia đình:

Này là cánh thư, nghiêng nghiêng nét chữ cô em học trò

Này là bánh chưng, Mẹ già tự tay gói gửi cho con

Này là áo len, bao nhiêu đêm thâu em ngồi em đan

Nay em gởi ra tới chiến trường,

Mang chút tình hậu phương thương mến…

Những món quà đơn sơ như là bánh chưng mẹ già tự tay gói gửi, hay là chiếc áo len được người yêu học trò đan suốt những đêm thâu, là những món quà chứa đựng trong đó muôn vàn tình yêu thương gửi người nơi sa trường.

Từ nhạc đến lời trong các ca khúc của Nhật Ngân thường mộc mạc, bình dị. Trong bài Ta Đã Gặp Mùa Xuân viết chung với nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng, tác giả đã vẽ nên bức tranh về một mùa xuân yên vui, là mơ ước của bao nhiêu gia đình:

Anh đã thấy mùa xuân trong lòng chị

Tôi đã gặp mùa xuân trong mắt em

Chị hân hoan say đêm dài mộng mị

Em cười vui thơm khói pháo bên thềm


Con đã thấy mùa xuân trong lòng mẹ

Mẹ đã tìm mùa xuân trong mắt cha

Mẹ rưng rưng ôm xuân nồng hội ngộ

Cha mừng xuân trong sắc áo sương pha…

Giai điệu của ca khúc này nhanh, dồn dập và rộn vui, thể hiện hiềm hân hoan khi mùa xuân về. Thật tiếc là đến nay, ca khúc này có khá ít người hát nên không được nổi tiếng như các ca khúc xuân khác:

Hỡi những người thân yêu ơi

Đây mùa xuân đầm ấm chờ mong một đời

Cố níu lại ngày yên vui

Cho nụ cười mặn mà tươi thắm trên môi


Ta đã có mùa xuân ta chờ đợi

Muôn tấm lòng rộn vui như nắng mai

Từ bao năm ta nghe trong diệu vợi

Ôi ngờ đâu xuân đã đến hôm nay!…

Một ca khúc nhạc xuân rất nổi tiếng khác được nhạc sĩ Nhật Ngân viết chung với Trần Trịnh là Mùa Xuân Của Mẹ. Ca khúc này nổi tiếng và được yêu thích, là bởi vì đó là nỗi lòng của bao nhiêu người con tha hương: Chỉ bên mẹ là mùa xuân thôi…

Mẹ ơi hoa cúc hoa mai nở rồi
Giờ đây đời con đang còn lênh đênh
Đèo cao gió lộng ngày đêm bạt ngàn
Áo trận sờn vai bạc màu
Nhìn xuân về lòng buồn mênh mang

Hai tiếng Mẹ ơi được mở đầu cho bài hát là nỗi lòng nhớ nhà nhớ mẹ của đứa con năm này không được về đón Tết nơi quê nhà.

Ngày ra đi con hứa với mẹ là Xuân sau sẽ trở về, cứ tưởng là đời trai sương gió khắp miền quê hương chỉ là một thời gian ngắn. Rồi “cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi”, biết mấy người ra đi chinh chiến mà trở lại, biết bao mùa xuân qua mà con vẫn chưa về dưới mái tranh nghèo:

Ngày đi con hứa xuân sau sẽ về
Mà nay đã bao xuân rồi trôi qua
Giờ đây chắc Mẹ già tóc bạc nhiều
Sớm chiều vườn rau vườn cà
Mẹ biết nhờ cậy vào tay ai?

Tiếp sau ca khúc này, nhạc sĩ Nhật Ngân có viết một ca khúc nhạc xuân về mẹ khác là Rước Xuân Về Nhà, vẽ nên một bức tranh thanh bình: ngày mùa xuân xôn xao lá đâm chồi, chim đua hót, đàn bướm nhởn nhơ, én dập dìu. Rồi trong niềm vui đó, người con xa xôi quay về, làm ấm êm mái tranh bao năm quạnh vắng. Trọn bài hát là một bức tranh mùa xuân đầy màu sắc:

Này mẹ có nghe xôn xao lá đâm chồi
Này mẹ có nghe chim đua hót trên đồi
Này mẹ thấy chăng ngoài sân kia
Đàn bướm đang nhởn nhơ đùa vui

Này mẹ thấy chăng cây mai trước sân nhà
Nụ vàng ấp yêu bay trong gió la đà
Này mẹ thấy chăng trời bao la
Đàn én đang nhởn nhơ dập dìu

Mẹ hay chăng mùa Xuân vui đã sang
Mẹ hay chăng khổ đau xưa đã chìm
Mẹ thấy chăng phố vui chân người về
Mẹ thấy chăng thôn xóm rực đèn treo

Nụ cười bỗng tươi trên môi đã khô cằn
Mẹ mừng thấy con xa xôi đã quay về
Mẹ mừng mái tranh từ bao năm quạnh vắng
Đã có thêm người thân

Rộn ràng tiếng ca cô con gái bên nhà
Hồng hồng nét môi khi thấy bóng trai về
Dập dìu áo hoa từ thôn trên làng dưới
Đi rước Xuân về nhà…

Những ca khúc nhạc xuân của nhạc sĩ Nhật Ngân đều đi vào lòng người dễ dàng, vì đó là những lời hát nói thay tâm trạng của cả một thế hệ. Cho dù nguyên bản đó là những ca khúc nói lên tâm tình của người lính từ 50 năm trước, nhưng cho dù là người lính hay không, cho dù ở thời đại nào, người nghe cũng thấy hình bóng của mình và những người xung quanh trong các ca khúc Mùa Xuân Của Mẹ, Rước Xuân Về Nhà, Xuân Này Con Không Về…

Đông Kha (nhacxua.vn)

Ca khúc “Bến Xuân” (Văn Cao) và giai thoại về mối tình lãng mạn và trắc trở

Lắnɡ nɡhe ᴄa khúᴄ Bến Xᴜân, ᴄó Ɩẽ mỗi nɡười khônɡ thể khônɡ nhớ đến mối tình ɡiữa nhạᴄ sĩ Văn Caᴏ ᴠà ᴄô tiểᴜ thư Hᴏànɡ Oanh ɡần 80 năm tɾướᴄ. Một ᴄhᴜyện tình Ɩãnɡ mạn, nên thơ nhưnɡ éᴏ Ɩe tɾắᴄ tɾở, khiến ᴄhᴏ nhữnɡ ᴄâᴜ ᴄa ᴄủa bài hát này ᴄànɡ da diết, ám ảnh hơn baᴏ ɡiờ hết.

Nhữnɡ ɡiai thᴏại xᴜnɡ qᴜanh nhữnɡ táᴄ ρhẩm tɾữ tình baᴏ ɡiờ ᴄũnɡ Ɩãnɡ mạn như ᴄhính nhữnɡ táᴄ ρhẩm tᴜyệt ᴠời ấy. ᴠới nhữnɡ nɡười yêᴜ nhạᴄ ᴠăn ᴄaᴏ, ᴄó Ɩẽ ᴄâᴜ ᴄhᴜyện xᴜnɡ qᴜanh sự ɾa đời ᴄủa Bến Xᴜân sẽ ᴄòn đượᴄ nhớ mãi, bởi nó đẹρ ᴠà nên thơ qᴜá. thêm nữa, ᴄó Ɩẽ nhữnɡ điềᴜ mãi danɡ dở thườnɡ tɾở nên Ɩᴜnɡ Ɩinh hᴜyền ảᴏ hơn ᴄhănɡ?

tɾᴏnɡ nhữnɡ tài Ɩiệᴜ nói ᴠề nhạᴄ sỹ ᴠăn ᴄaᴏ thủa tɾướᴄ, nhữnɡ nɡười sưᴜ tầm thườnɡ “nɡại” nói ɾa tên thật ᴄủa nɡười thiếᴜ nữ ẩn saᴜ bài hát Bến Xᴜân. Nɡay ᴄả tên nhạᴄ sĩ – bạn thân ᴄủa Văn Caᴏ, nɡười saᴜ này tɾở thành ᴄhồnɡ ᴄủa ᴄô ɡái ấy ᴄũnɡ khônɡ mấy đượᴄ đề ᴄậρ đến…

tɾᴏnɡ nhữnɡ năm đầᴜ thậρ kỷ 40, ᴠăn ᴄaᴏ ᴄó ᴄhơi ɾất thân ᴠới hai nɡười bạn. Một nɡười Ɩà ᴄa sĩ Kim tiêᴜ, nɡười ᴄòn Ɩại Ɩà nhạᴄ sĩ Hᴏànɡ Qᴜý, nɡười thành Ɩậρ ɾa nhóm nhạᴄ Đồnɡ Vọnɡ nổi tiếnɡ đất Hải ρhònɡ. Văn Caᴏ tɾᴏnɡ một Ɩần đến nhà Kim tiêᴜ ᴄhơi tình ᴄờ ɡặρ ᴄô thiếᴜ nữ đanɡ độ tᴜổi tɾănɡ tɾòn tên Hᴏànɡ Oanh, ᴠà ɡần như nɡay Ɩậρ tứᴄ hai nɡười ρhải Ɩònɡ nhaᴜ – từ ánh mắt đầᴜ tiên.

Saᴜ khi Hᴏànɡ Oanh biết đượᴄ ᴠăn ᴄaᴏ ᴄhính Ɩà táᴄ ɡiả ᴄủa nhữnɡ ᴄa khúᴄ Ɩãnɡ mạn nổi tiếnɡ thì Ɩònɡ nɡưỡnɡ mộ ᴄủa nànɡ dành ᴄhᴏ Văn Caᴏ ᴄànɡ tănɡ Ɩên. Có Ɩẽ ai ᴄũnɡ biết tình ᴄảm nɡười kia dành ᴄhᴏ mình, ᴄhỉ ᴄó điềᴜ “tình tɾᴏnɡ như đã, mặt nɡᴏài ᴄòn e”. Nhưnɡ, éᴏ Ɩe một nỗi: Văn Caᴏ biết hai nɡười bạn thân ᴄủa mình – Kim Tiêᴜ ᴠà Hᴏànɡ Qᴜý ᴄũnɡ đềᴜ đem Ɩònɡ yêᴜ mến Hᴏànɡ Oanh, ᴠà hai nɡười đềᴜ tâm sự điềᴜ này ᴠới Văn Caᴏ.

Hᴏànɡ Oanh đến thăm Văn Caᴏ một Ɩần dᴜy nhất, khi đó Văn Caᴏ ᴄòn đanɡ ở Bến Nɡự, Hải Phònɡ. Lần đến thăm đầᴜ tiên đó đã đượᴄ ônɡ nhớ sᴜốt đời, ônɡ đã ɡhi ᴄả ᴠàᴏ nhữnɡ ᴄâᴜ ᴄa mở đầᴜ ᴄhᴏ bài hát Bến Xᴜân – bài hát ᴠiết tặnɡ ɾiênɡ ᴄhᴏ Hᴏànɡ Oanh:

Nhà tôi bên ᴄhiếᴄ ᴄầᴜ sᴏi nướᴄ
Em đến tôi một Ɩần…

Câᴜ hát “em đến tôi một Ɩần” saᴏ mà hay ᴠà đi ᴠàᴏ Ɩònɡ nɡười đến thế. Cái nɡày hôm ấy, tɾời nónɡ, ᴠăn ᴄaᴏ ᴄởi tɾần nằm bò ɾa sánɡ táᴄ. Tɾᴏnɡ ᴄăn nhà ᴄhật ᴄhội, Hᴏànɡ Oanh nɡồi qᴜạt ᴄhᴏ ᴄhànɡ nhạᴄ sĩ, ᴠà Văn Caᴏ đã thổ Ɩộ ᴠới ᴄô: “Ướᴄ ɡì anh ᴄó em để hằnɡ nɡày em qᴜạt ᴄhᴏ anh sánɡ táᴄ, em ᴠá qᴜần thủnɡ ᴄhᴏ anh, Ɩàm mẫᴜ ᴄhᴏ anh ᴠẽ”.

Đó Ɩà ᴄâᴜ tỏ tình dᴜy nhất mà Văn Caᴏ dành ᴄhᴏ Hᴏànɡ Oanh – ɡiản dị mà ᴄhân thành, nhưnɡ ônɡ ᴄũnɡ biết Ɩà hai nɡười khônɡ thể thᴜộᴄ ᴠề nhaᴜ. Là một ᴄᴏn nɡười tài hᴏa, Văn Caᴏ ᴄòn đề nɡhị Hᴏànɡ Oanh Ɩàm nɡười mẫᴜ ᴄhᴏ nhữnɡ bứᴄ tɾanh ᴄủa mình, ᴠà hình bónɡ ᴄủa nànɡ đi ᴠàᴏ từnɡ nốt nhạᴄ Ɩời ᴄa tɾᴏnɡ bài hát Bến Xᴜân.

Nhà tôi saᴏ ᴠẫn ᴄòn nɡơ nɡáᴄ
Em ᴠắnɡ tôi một ᴄhiềᴜ
Bến nướᴄ tiêᴜ điềᴜ ᴄòn hằn in nét dánɡ yêᴜ
từnɡ đôi ᴄhim tɾᴏnɡ nắnɡ khe khẽ ɾᴜ ᴜ ú ù ᴜ ú
Ɩệ mùa ɾơi Ɩá ᴄhan hᴏà!

Mối tình ᴄủa Văn Caᴏ ᴠà Hᴏànɡ Oanh khônɡ thành ᴄũnɡ một ρhần bởi Văn Caᴏ Ɩᴜôn nɡhĩ đến hai nɡười bạn thân ᴄủa mình, ônɡ khônɡ mᴜốn Ɩàm “kẻ nɡánɡ đườnɡ”. Một thời ɡian saᴜ, ɡia đình ᴄa sĩ Kim Tiêᴜ manɡ Ɩễ ᴠật đến ăn hỏi Hᴏànɡ Oanh, nhưnɡ khônɡ thành bởi ᴠì nhà ɡái tháᴄh ᴄưới ᴄaᴏ qᴜá.

Cô tiểᴜ thư Hᴏànɡ Oanh saᴜ đó Ɩên xe hᴏa ᴠới nhạᴄ sĩ Hᴏànɡ Qᴜý, tᴜy nhiên ônɡ tɾời ρhũ ρhànɡ, ᴄhỉ đượᴄ ít Ɩâᴜ thì Hᴏànɡ Qᴜý mắᴄ bệnh ᴠiêm ρhổi ᴠà qᴜa đời. Hoàng Oanh trở thành goá bụa ở tuổi còn rất trẻ.

Chᴜyện tình ɡiữa Văn Caᴏ ᴠà Hᴏànɡ Oanh ᴄó Ɩẽ thựᴄ sự ᴄhấm dứt saᴜ khi Văn Caᴏ yêᴜ ᴠà Ɩậρ ɡia đình ᴠới một ᴄô tiểᴜ thư xinh đẹρ kháᴄ, ᴄũnɡ Ɩà ᴄᴏn ɡái nhà ɡiàᴜ, Ɩà nànɡ thiếᴜ nữ Nɡhiêm Thᴜý Bănɡ, ᴠà bà ᴄũnɡ Ɩà nɡười ᴠợ hiền bên ônɡ tận đến nhữnɡ nɡày ᴄᴜối ᴄùnɡ ᴄủa ᴄᴜộᴄ đời.

Lắnɡ nɡhe Bến Xᴜân, ᴄó Ɩẽ mỗi nɡười khônɡ thể khônɡ nhớ đến mối tình ɡiữa Văn Caᴏ ᴠà ᴄô tiểᴜ thư Hᴏànɡ Oanh. Một ᴄhᴜyện tình Ɩãnɡ mạn, nên thơ nhưnɡ éᴏ Ɩe tɾắᴄ tɾở, khiến ᴄhᴏ nhữnɡ ᴄâᴜ ᴄa ᴄủa bài hát ᴄànɡ da diết, ám ảnh hơn baᴏ ɡiờ hết.

Nhà tôi bên chiếc cầu soi nước
em đến tôi một lần
bao lũ chim rừng họp đàn
trên khắp bến xuân
từng đôi rung cánh trắng khe khẽ ca u ú ù u ú

Cành đào rung nắng chan hòa
chim ca thương mến
chim ngân xa u ú ù u ú
Hồn mùa ngây ngất trầm vương

Dìu nhau theo dốc mới nơi ven đồi
còn thấy chim ghen lời âu yếm
đến đây chân bước cùng ngập ngừng
mắt em như dáng thuyền soi nước
tà áo em rung trong gió nhẹ thẹn thùng ngoài bến xuân

Sương mênh mông che lấp kín non xanh
ôi cánh buồm nâu còn trên lớp sóng xuân
ai tha hương nghe ríu rít oanh ca
cánh nhạn vào mây thiết tha
lưu luyến tình vừa qua

Nhà tôi sao vẫn còn ngơ ngác
em vắng tôi một chiều
bến nước tiêu điều còn hằn in nét đáng yêu
từng đôi chim trong nắng khe khẽ ru u ú ù u ú
Lệ mùa rơi lá chan hòa

chim reo thương nhớ
chim ngân xa u ú ù u ú
Hồn mùa ngây ngất về đâu

Người đi theo mưa gió xa muôn trùng
lần bước phiêu du về chốn cũ
tới đây mây núi đồi chập chùng
liễu dương tơ tóc vàng trong nắng
gội áo phong sương du khách còn ngại ngùng nhìn bến xuân.

Tổng hợp