Hành Hương Trên Đồi Cao

0
132


Chiều lên chiều lên,
Người vẫn âm thầm gõ buồn gót chân
Người đi hành hương về đồi núi xa
Người đi vẫn đi, chiều qua vẫn qua

Chiều đã chiều hôm
Người vẫn âm thầm gõ buồn gót chân
Người đi hành hương buồn đời viễn vông
Còn ai nhớ mong, còn ai nhớ mong

ÐK:

Người đi hành hương mịt mù lối sương
Người đi hành hương nhớ phố nhớ phường
Người đi một mình, đồi dốc nghiêng xuống
Người đi một mình, vực sâu gọi tên

Còn đây bão lên, còn đây dấu chân
Người đi một mình và hát lời gió
Người đi một mình chìm sâu lời ca
Còn đây bão qua, còn đây giấc mơ.

Ðồi đêm mù sương
Người chẳng quay về, ngại ngùng chiếu chăn
Người đi hành hương sợi buồn vấn quanh
Vực sâu đá lăn, gọi tên nhớ em.

Còn đêm mù sương
Người chẳng quay về ngại buồn chiếu chăn
Người đi hành hương hằn sâu vết nhăn
Một mai đã quên, buồn ơi đã quên.

Bình luận

Please enter your comment!
Please enter your name here