Cảm nhận âm nhạc: Trường Cũ Tình Xưa (Duy Khánh) – Có ai thương về trường xưa?

0
672

Ai cũng có một trường cũ để về thăm lại, bâng khuâng sống lại thời hoa niên áo trắng học trò, thời hoa mộng nhất và đẹp nhất trong đời. Ca khúc Trường Cũ Tình Xưa của nhạc sĩ Duy Khánh là nỗi lòng nhớ tiếc thuở học sinh vô tư còn cắp sách đến trường, với nhiều kỷ niệm thư sinh mới vừa biết mến lá sân trường đã giã từ tuổi hoa niên để xếp bút nghiên ra đi bỏ lại tình xưa trường cũ.

Hôm nay tôi trở về thăm trường cũ
Nhiều nét đổi thay tường mái rêu mờ
Bên hiên hằng giờ tìm những bạn xưa
May ra có còn đôi đứa
Vẫn yên vui sống đời học trò..

Bâng khuâng đợi chờ người sao chẳng đến?
Hỏi lá hỏi hoa chỉ thấy im lìm
Cây dương đầu trường còn khắc hàng tên
Hoa leo phũ phàng đan kín
Tiếng ve ru nghe gợi buồn thêm…

Bạn cũ xa rồi, có người về đất buông xuôi
Năm ba đứa bạt phương trời
Hai thằng chờ đầu quân năm tới.

Ve ơi, hát gì điệu nhạc lâm ly
Khóc người biền biệt sơn khê
Cố nhân đi bao giờ mới về?

Hôm nay trở lại nhiều khuôn mặt mới
Thầy đó trường đây bạn hữu đâu rồi?
Bao nhiêu kỷ niệm hoa bướm ngày thơ
Vang trong nỗi niềm nhung nhớ
Có ai đi thương về trường xưa?

Vui bước sông hồ mà mấy ai dễ quên được trường cũ tình xưa. Khi về thăm trường cũ là lòng xao xuyến trước những vuông cỏ hẹn xanh mướt góc sân trường. Theo bóng thời gian vô tình lướt trôi, mái ngói cổ rêu phong, tường vôi nhạt phai bóng mờ năm tháng. Về thăm trường cũ, có khi ngỡ mình vẫn là anh học trò ngày xưa của trường cũ, bên hiên tìm lại hình ảnh của bạn bè còn may mắn bình yên vui sống hồn nhiên với sách vở yên bình.

Hôm nay tôi trở về thăm trường cũ
Nhiều nét đổi thay tường mái rêu mờ
Bên hiên hằng giờ tìm những bạn xưa
May ra có còn đôi đứa
Vẫn yên vui sống đời học trò..

Về lại trường cũ, có khi nửa mơ nửa thực với tâm cảm của gã thư sinh chưa rời bàn ghế nhà trường. Để khi đứng lại một mình bên hành lang lộng gió, ngơ ngẩn trách người sao chẳng đến? Có ai hẹn với ai đâu mà chờ…

Tiếng đùa vui của bạn bè đã khuất cuối hàng cây lặng lẽ, chỉ có học trò cũ chuyện trò với lá và hoa thôi, mà cây lá cũng thản nhiên vô tình im lìm trước tâm tình của người trở lại. Cây dương già đầu trường còn khắc hàng tên ngày nào, dấu khắc đã thành vết sẹo trong tim anh học trò đứng trước sân trường nhói thương thời dĩ vãng. Hoa leo đan kín như lớp bụi thời gian phũ phàng phong kín. Ở đâu đó từ ngày xưa hay hiện tại? tiếng ve thương tâm cất lên chạnh lòng người đi xa trở về thăm chốn cũ.

Bâng khuâng đợi chờ người sao chẳng đến?
Hỏi lá hỏi hoa chỉ thấy im lìm
Cây dương đầu trường còn khắc hàng tên
Hoa leo phũ phàng đan kín
Tiếng ve ru nghe gợi buồn thêm.

Tiếng ve ru còn đó, trường cũ còn đây mà bạn cũ xa rồi. Có người còn phiêu bạt bốn phương trời, có người chờ khoác chinh y, nhưng cũng có người đã nằm sâu đất lạnh, nghe mà buồn thê lương quá. Bạn bè mỗi đứa mỗi nơi mỗi phương trời xa biệt, chỉ có tiếng ve là mãi còn ở lại, mỗi mùa hè cất lên tiếng lâm ly, tiếng ve là cung thương ru hồn luyến tiếc, là điệu nhớ cho người còn biền biệt núi sông xa cách, là bài ca năm tháng muôn thuở thương hoài cố nhân.

Bạn cũ xa rồi, có người về đất buông xuôi
Năm ba đứa bạt phương trời
Hai thằng chờ đầu quân năm tới..

Ve ơi, hát gì điệu nhạc lâm ly
Khóc người biền biệt sơn khê
Cố nhân đi bao giờ mới về?

Về lại trường xưa, thầy còn đó trường đây mà bạn cũ đâu rồi. “Người xưa cảnh cũ, nào đâu tá?” chạnh lòng đau mà tự hỏi như câu thơ cám cảnh của bà Huyện Thanh Quan, trước ngôi trường cũ mà cảm hoài thời hoa bướm đã rêu xanh hoài vào màu tuế nguyệt. .

“Vang trong nỗi niềm nhung nhớ. Có ai đi thương về trường xưa?”. Nỗi niềm nhung nhớ đã trở thành cung bậc sầu thương cho tuổi học trò mãi đẹp theo năm tháng, và tiếng hát kỷ niệm mãi vấn vương hình bóng của ngày thơ vang vọng hoài cho những ai ra đi mà không khỏi thương nhớ về trường xưa?

Hôm nay trở lại nhiều khuôn mặt mới
Thầy đó trường đây bạn hữu đâu rồi?
Bao nhiêu kỷ niệm hoa bướm ngày thơ
Vang trong nỗi niềm nhung nhớ
Có ai đi thương về trường xưa?

Tôi cũng đã nhiều lần về thăm trường cũ, lần nào cũng mang nỗi niềm nhung nhớ không nguôi khi đứng giữa sân trường nhớ về thầy xưa bạn cũ. Và cũng một mình “bâng khuâng đợi chờ người sao chẳng đến?” khi một thời làm học trò đã muôn trùng xa cách, có ai hẹn hò với ai đâu mà đợi mà chờ…

Bài: Trương Đình Tuấn (nhacxua.vn)

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here